Bị Bạn Trai Cũ Bắt Nếm Trải Nỗi Khổ Khi Tiêu Tiền – Ái Cáp Cáp Đích Tiểu Đao – Chương 47 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Bị Bạn Trai Cũ Bắt Nếm Trải Nỗi Khổ Khi Tiêu Tiền – Ái Cáp Cáp Đích Tiểu Đao - Chương 47

Chương 47

Mục Văn Kiêu giật mình tỉnh táo, nhưng cơ thể lại bị đè chặt, đến cả cổ áo ngủ cũng bị người ta túm lên.

\”Mục Văn Kiêu, em còn ngủ được sao? Vui lắm đúng không?\”

Hắn nhìn người đột nhiên xuất hiện trước mặt, trong thoáng chốc còn tưởng mình đang mơ, đưa tay định chạm vào mặt anh. Nhưng chưa kịp động, cả người đã bị lay mạnh đến mức choáng váng.

\”Em coi anh là cái gì hả?\” Tang Diệc nghiến răng, lắc mạnh hắn. \”Một chấp niệm vì không có được?\”

Máy bay bay suốt hơn mười tiếng đồng hồ, trên đường về Tang Diệc không hề chợp mắt, nhưng cứ như đã uống liền mười ly cà phê, vừa tức vừa giận đến mức không hề thấy mệt.

Mục Văn Kiêu cuối cùng cũng hoàn toàn tỉnh táo, nhìn thấy anh thì có chút vui mừng: \”Anh—\”

\”Anh cái gì mà anh!\” Tang Diệc hung hăng nhìn chằm chằm hắn. \”Em và Đường Như sắp đính hôn?!!\”

\”Anh thấy tin trên hot search rồi?\”

\”Ồ, em cũng biết mình lên hot search cơ đấy. Người đại diện bên đó còn trả lời phỏng vấn, nói sẽ có tin vui thông báo với truyền thông kìa.\” Tang Diệc cười lạnh. \”Anh ngày nào cũng đưa đón Tổng giám đốc Mục đi làm về, thế mà ngay cả chuyện em có vị hôn thê cũng không biết. Đúng là không đủ tư cách thật!\”

\”Anh đang nói linh tinh cái gì vậy?\” Mục Văn Kiêu nhíu mày, vươn tay ôm lấy eo anh, chống giường định ngồi dậy.

Tang Diệc lập tức hất tay hắn ra, đè xuống giường, trừng mắt nhìn hắn: \”Một tên gay như em không biết giữ ý một chút sao? Không biết tránh xa phụ nữ ra hả?\”

Mục Văn Kiêu nằm đó, nhìn người đàn ông đang nổi điên, nghe một hồi mà vẫn thấy mơ hồ, nhưng hắn cũng lờ mờ đoán được là do tin đồn hôm qua.

\”Tin hot search em đã bảo người ta gỡ xuống rồi.\” Hắn hơi nheo mắt, nhìn khuôn mặt tức giận đến mức đỏ bừng của Tang Diệc, cảm thấy có gì đó không đúng. \”Chỉ vì chút chuyện đó mà anh nổi điên thế này?\”

\”Chút chuyện đó?\” Tang Diệc cười lạnh. \”Tổng giám đốc Mục nói chuyện nghe thản nhiên quá nhỉ? Có phải định sau khi kết hôn thì bao nuôi anh ở ngoài làm tiểu tam không?\”

\”Im miệng.\” Mục Văn Kiêu khó chịu, giọng trầm xuống. \”Anh đang nói nhảm gì thế?\”

\”Anh nói nhảm?\” Tang Diệc tức giận, khuỷu tay huých mạnh vào lồng ngực hắn.

Mục Văn Kiêu khẽ rên một tiếng: \”Anh—\”

Tang Diệc cúi người, trán kề trán hắn, từng chữ từng câu đều nghiến ra từ kẽ răng:
\”Tại sao Đường Như lại gọi anh là \’Tiểu Thụ\’? Em đã nói với cô ta những gì? Có phải đem quá khứ bi thảm của em ra để cầu xin sự thương hại không? Có phải kể cho cô ta nghe rằng \’Tiểu Thụ\’ năm đó đã vứt bỏ em mà cao chạy xa bay không?\”

Mục Văn Kiêu cuối cùng cũng nắm bắt được trọng điểm trong lời của Tang Diệc: \”Anh đã gặp Đường Như?\”

Phải rồi, Đường Như cũng tham dự tuần lễ thời trang đó.

\”Mục Văn Kiêu.\” Tang Diệc bóp lấy cằm hắn, hung hăng cắn mạnh xuống, \”Lúc em nói chuyện với cô ta, có kể luôn về những chuyện bẩn thỉu mà em và \’Tiểu Thụ\’ đã làm trên cùng một chiếc giường không?\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.