Chương 45
Đệ nhất nhân viên chăm chỉ: [Dạo này tâm trạng của Tiểu Mục tổng có vẻ rất tốt, quản lý Tang, hãy tiếp tục duy trì nhé!]
Cây dâu tằm tinh: [Ngày nào cũng mắng tôi đến mức không nói lại được, cậu nhìn thấy hắn vui ở chỗ nào vậy?]
Tang Diệc đã đưa đón Mục Văn Kiêu đi làm hơn mười ngày nay, mỗi tối ngủ chung trên một chiếc giường, thỉnh thoảng hôn nhau, đôi lúc còn có chút cọ xát thân mật, nhưng Mục Văn Kiêu vẫn cứ lạnh nhạt, không nóng không lạnh, khiến anh cảm thấy bất an.
Nếu nói hắn từ chối, thì cũng không hẳn, vì Tang Diệc muốn làm gì hắn cũng không ngăn cản. Nhưng nếu nói hắn chấp nhận, thì mỗi ngày hắn vẫn giữ bộ mặt lạnh lùng, không chịu nói chuyện tử tế. Cái miệng đáng ghét kia, Tang Diệc thực sự muốn tìm băng dính dán lại cho rồi.
Đệ nhất nhân viên chăm chỉ: [Tôi đã ở bên Tiểu Mục tổng không ít thời gian, trước đây luôn nghĩ rằng hắn là kiểu người lạnh lùng, ít nói ít cười. Mãi đến khi gặp quản lý Tang, tôi mới biết thì ra sếp cũng biết vui, biết giận, biết oán trách…]
Cây dâu tằm tinh: [… Cậu đang chửi hắn đấy à?]
Đệ nhất nhân viên chăm chỉ: !
Đệ nhất nhân viên chăm chỉ: [Quản lý Tang, cố lên! Anh làm được mà!]
Đệ nhất nhân viên chăm chỉ: [Bạn gái tôi nói rằng, kiểu người như Tiểu Mục tổng là điển hình của việc thiếu cảm giác an toàn.]
Cây dâu tằm tinh: [Cảm giác an toàn? Cho thế nào đây? Buộc dây thừng rồi trói tôi vào thắt lưng hắn chắc?]
Đệ nhất nhân viên chăm chỉ: [Ý hay đấy.]
Đệ nhất nhân viên chăm chỉ đã thu hồi một tin nhắn.
Đệ nhất nhân viên chăm chỉ: [Nếu bây giờ cho anh một cơ hội để rời đi, anh còn đi không?]
Cây dâu tằm tinh: [Đương nhiên là không.]
Đệ nhất nhân viên chăm chỉ: [Vì sao?]
Đệ nhất nhân viên chăm chỉ: [Vì hiện tại không còn lý do để rời đi, hay vì chính con người Tiểu Mục tổng khiến anh không muốn rời xa?]
Tang Diệc bị hỏi trúng tim đen.
Trước khi kịp suy nghĩ thông suốt, thử thách đầu tiên kể từ khi họ làm lại từ đầu đã ập đến—Tang Diệc phải đi công tác. Anh sẽ tháp tùng Lộ Vũ Tranh ra nước ngoài tham gia một tuần lễ thời trang, ngoài ra còn có một sự kiện thương hiệu khác. Tổng cộng ít nhất là 10 ngày.
Anh cần lấy lại chứng minh thư và hộ chiếu đang bị Mục Văn Kiêu giữ.
Cây dâu tằm tinh: [Thư ký Chung thấy tôi nên mở lời thế nào đây?]
Đệ nhất nhân viên chăm chỉ: [Quản lý Tang à, anh sống tốt quá nên chán rồi đúng không?]
Cây dâu tằm tinh: [… Đưa tôi một lời khuyên hữu ích đi, cảm ơn.]
Đệ nhất nhân viên chăm chỉ: [Trong lòng anh, Tiểu Mục tổng là gì?]
Cây dâu tằm tinh: [Đồ dễ vỡ, quý giá.]