Bị Bạn Trai Cũ Bắt Nếm Trải Nỗi Khổ Khi Tiêu Tiền – Ái Cáp Cáp Đích Tiểu Đao – Chương 39 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Bị Bạn Trai Cũ Bắt Nếm Trải Nỗi Khổ Khi Tiêu Tiền – Ái Cáp Cáp Đích Tiểu Đao - Chương 39

Chương 39

Tang Diệc ngủ một giấc dài, lúc tỉnh dậy cũng không biết là mấy giờ. Trong phòng tối âm u, anh với tay tìm điện thoại nhìn thoáng qua—đã hơn một giờ chiều.

Anh nằm trên giường hồi thần một lúc, ngồi dậy xoa mặt. Rõ ràng hôm qua không uống rượu, sao lại toàn làm mấy chuyện chẳng khác gì lúc say thế này?

Một người lý trí, khôn khéo như anh Diệc, vậy mà cứ đến trước mặt cái tên chó chết Mục Văn Kiêu này là miệng chạy trước, còn não thì phải đến hôm sau mới theo kịp.

Có khi rượu vẫn còn dư âm. Uống nhiều năm rồi, tồn đọng lâu quá, sau đó tích tụ lại, cuối cùng dốc hết lên người Mục Văn Kiêu.

Tang Diệc leo xuống giường, mở cửa phòng ngủ thò đầu ra nhìn thử.

Cô giúp việc đang dọn dẹp lập tức chú ý đến anh, cười chào hỏi: “Cậu Tang, cậu dậy rồi à?”

“Vâng.” Tang Diệc ho khẽ một tiếng, đứng thẳng dậy bước ra ngoài, “Chào buổi sáng.”

Cô giúp việc bật cười: “Chào buổi sáng. Tối qua ngủ ngon không?”

“Ngon lắm, nệm êm cực kỳ.” Tang Diệc vươn vai một cái, bản tính keo kiệt lại trỗi dậy, “Chắc đắt lắm hả chị?”

Cô giúp việc vẫn cười: “Thật ra cái nệm này không đắt lắm đâu, là nệm cũ rồi. Nó đã được dùng bảy tám năm rồi, hồi đó sau khi sửa sang căn hộ xong, cậu Mục mang nó từ chỗ ở trước đây đến.”

Tang Diệc hơi sững người, rồi xoay người quay lại phòng ngủ.

Anh lật tung ga giường, đi một vòng quanh nệm, cuối cùng cũng tìm thấy logo trên đó.

“Má nó chứ, cái quỷ gì đây? Một cái nệm rách nát mà tận 3 vạn?”

Hôm đó anh với Lục Văn đi ngang qua trung tâm thương mại, đúng lúc ở đó đang tổ chức sự kiện, MC trên sân khấu thao thao bất tuyệt giới thiệu chiếc nệm này tốt thế nào, tuyệt vời ra sao.

Lúc đó, Tiểu Thụ nhìn giá nệm mà giật nảy—một cái nệm = một con mắt, hai cái nệm là đủ để chữa mắt cho Lục Văn rồi.

Anh từ bé đến lớn, chưa bao giờ ngủ trên loại nệm cao cấp như thế này, trên giường của anh chỉ có hai tấm chăn bông lót bên dưới mà thôi.

Tang Diệc thở dài, đứng thẳng dậy đi ra ngoài. Anh quét mắt nhìn khắp phòng khách nhưng không thấy người đâu.

Cô giúp việc cười nói: “Cậu Mục ra ngoài rồi.”

“Ra ngoài?” Tang Diệc nhíu mày, “Đi làm sao chị?”

“Hôm nay là ngày nghỉ, không đi làm.” Cô giúp việc vừa nói vừa đi vào bếp, “Ngày nghỉ cậu ấy thường ở nhà, chắc lát nữa sẽ về.”

“Ồ.”

“Cậu đợi một chút nhé, tôi làm đồ ăn ngay đây. Cậu đói lắm rồi đúng không?”

Tang Diệc hơi chần chừ. Chủ nhà không có ở đây, anh nên đi hay nên ở lại?

Dù sao thì tối qua cũng làm hơi lố rồi.

Lỡ tí nữa Mục Văn Kiêu về mà đuổi anh đi, thì mất mặt lắm.

Đang phân vân thì cửa chống trộm bật mở, Mục Văn Kiêu xách theo một cái túi đi vào.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.