Chương 36
Bên trong phòng riêng của nhà hàng Nhật, có một chiếc trường kỷ dài, chính giữa đặt một bàn gỗ. Tang Diệc và Mục Văn Kiêu ngồi đối diện nhau trên đệm bồ đoàn, chân khoanh lại.
Sau khi gọi món xong, Tang Diệc hỏi hắn: “Mục tổng có muốn gọi thêm gì không?”
Mục Văn Kiêu chỉ nhìn anh, không lên tiếng. Tang Diệc liền mỉm cười với nhân viên phục vụ: “Trước cứ thế này đã, cảm ơn.”
Nhân viên phục vụ rời đi, Tang Diệc cầm ấm trà rót cho Mục Văn Kiêu một chén nước.
“Làm sao tìm ra mật khẩu?” Cuối cùng Mục Văn Kiêu cũng mở miệng.
Tang Diệc chờ câu hỏi này đã lâu, liền đắc ý ngả người ra sau, nhướng mày nói: “Hôm ra khỏi đồn cảnh sát, nhưng cậu cố tình lùi lại ba ngày. Mục tổng, làm người đừng chơi không đẹp như thế chứ. Hơn nữa, lại còn dùng cùng một chiêu như lần trước, tôi đâu có ngốc.”
“Thẻ chưa từng bị khóa.” Mục Văn Kiêu nói.
“Tôi chỉ thử hai lần mỗi ngày.” Tang Diệc cong môi, ánh mắt tràn đầy ý cười. “Cũng không thể để cậu cứ nắm đằng chuôi mãi được.”
Anh mất cả tuần mới mò ra được mật khẩu, chỉ để hôm nay cho hắn một vố ra trò.
Giờ kể lại nghe nhẹ nhàng vậy thôi, nhưng số lần anh chửi thầm Mục Văn Kiêu suốt một tuần qua thì không đếm xuể.
Mục Văn Kiêu cười nhạt: “Cũng giỏi nhỉ, nhớ rõ thế cơ à?”
Lời mỉa mai quá rõ ràng, nhưng Tang Diệc chẳng thèm bận tâm, chỉ thở dài nói: “Tôi đúng là trí nhớ kém thật, nhưng có vài chuyện đâu phải cứ muốn quên là quên được.”
Anh nhìn Mục Văn Kiêu, nhưng hắn chẳng chút lay động.
Được thôi, đồ mặt lạnh.
“Mục tổng định đặt mật khẩu gì lần sau đây?” Tang Diệc cố tình trêu chọc. “Hay là nói trước ra thảo luận một chút?”
Mục Văn Kiêu không thèm đáp lại, chỉ cầm ly trà lên uống. Nhưng đường nét sắc lạnh trên gương mặt hắn đã dịu đi đôi chút, tâm trạng bực bội suốt một tuần cũng vì vài câu của người này mà tan biến.
\”Tôi thực sự phải bái phục anh đấy.\” Mục Văn Kiêu ngước mắt nhìn, giọng điệu nhàn nhạt. \”Từ tháng trước đến tháng này, tổng cộng gần 300 vạn, anh không tiêu một đồng nào. Mua vàng còn có thể sinh lời nữa. Sao? Anh sợ lúc tôi bắt anh trả tiền thì anh không có để trả hả?\”
Tang Diệc không nói gì.
\”Hóa ra, trong lòng anh tôi lại bỉ ổi đến mức này.\”
Mục Văn Kiêu cười giễu, cúi mắt xuống. Ánh đèn vàng ấm áp trong phòng bao chiếu lên người hắn, khiến cả dáng hình dường như phủ một tầng cô đơn.
\”Không hẳn là bỉ ổi, mà là quá nặng nề.\” Tang Diệc đột nhiên quỳ thẳng người, men theo mép trường kỷ bò qua đối diện, sau đó ngồi xuống ngay bên cạnh hắn, chân áp chân, vai kề vai. \”Nhưng Mục tổng à, cậu hiểu tôi, tôi cũng hiểu cậu. Đừng có bày trò đóng kịch với tôi nữa. Cậu dám nói cậu chưa từng có ý định đó sao?\”