Chương 35
Buổi sáng, như thường lệ, Chung Ninh gửi tin nhắn hỏi tổng tài nhà mình đang ở đâu.
Mục Văn Kiêu trả lời bảo cậu ta cứ đến công ty làm việc, không cần đến đón.
Ý này rõ ràng là không cần cậu ta đi rước.
Chung Ninh cúi xuống hôn bạn gái vẫn còn đang ngủ say, sau đó cầm chìa khóa xe rời khỏi nhà.
Đến công ty sớm hơn một tiếng, cậu ta định ghé vào văn phòng tổng tài để dọn dẹp bàn làm việc một chút. Không ngờ vừa mở cửa ra đã bị sặc bởi mùi khói thuốc nồng nặc.
Mục Tổng lại có mặt ở đây sao?
Chung Ninh vội vàng gõ cửa.
Người đàn ông với đôi chân dài đang gác lên bàn làm việc hờ hững nâng mí mắt lên nhìn.
Chung Ninh bước vào, ánh mắt lướt qua hắn.
Vẫn mặc nguyên bộ đồ hôm qua, rõ ràng là chưa ngủ.
Rõ ràng tối qua cậu ta đã đưa hắn đến nhà của quản lý Tang rồi mà, vậy rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà đến mức không thay đồ cũng không ngủ?
Bị đuổi ra ngoài rồi sao?
Trời ạ, bây giờ quản lý Tang mạnh mẽ đến vậy luôn?
Chung Ninh nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh, nhẹ giọng hỏi: “Mục Tổng hôm nay đến sớm vậy?”
Mục Văn Kiêu hạ chân xuống, dí điếu thuốc đang hút dở vào gạt tàn.
Bình thường hắn không hút thuốc, nhưng giờ đây lại đang hút loại thuốc lá mà lần trước quản lý Tang để quên ở đây—một loại thuốc bị hắn chê là rẻ tiền.
Mà giờ thì hộp thuốc đã trống rỗng.
Chung Ninh cảm giác đầu óc mình quay mòng mòng. Rốt cuộc đã có chuyện gì vậy trời???
Mục Văn Kiêu không nói gì, chỉ đứng dậy bước vào phòng nghỉ bên trong.
Không lâu sau, tiếng nước chảy từ vòi sen vang lên.
Chung Ninh bật máy lọc không khí, dọn dẹp bàn làm việc. Đến khi Mục Văn Kiêu thay đồ bước ra, hắn đã khôi phục lại dáng vẻ lạnh lùng, bình tĩnh, không để lộ chút cảm xúc nào như thường ngày.
Chung Ninh do dự một chút, rồi thử thăm dò: “Hôm nay vẫn để cô giúp việc đến làm bữa sáng sao sếp?”
Mục Văn Kiêu nhìn cậu ta.
Lúc này, đầu óc Chung Ninh căng như dây đàn. Cái liếc mắt này có nghĩa là “đến ” hay “không cần đến” đây???
Chung Ninh cắn răng, giả vờ như không có chuyện gì, thản nhiên nói: “Chắc cô giúp việc đã đến rồi. Tôi sợ quản lý Tang còn ngủ, không có ai mở cửa.”
Mục Văn Kiêu lạnh nhạt đáp: “Vậy thì anh ấy đói đi.”
Chung Ninh lập tức hiểu ra. Được rồi, mặc dù bị đuổi ra ngoài nhưng vẫn phải để người nấu ăn qua chuẩn bị bữa sáng.
Sau khi ra khỏi văn phòng, Chung Ninh gửi tin nhắn cho cô giúp việc, dặn nếu không có ai mở cửa thì cứ chờ bên ngoài, đợi đến khi mở được cửa thì vào.