Chương 34
Sau khi đón nhóm Giang Lâm đến trường quay, buổi ghi hình diễn ra rất suôn sẻ, tổ chương trình đối với Tang Diệc cũng cực kỳ khách khí.
Đến khi kết thúc đã là nửa đêm, đạo diễn kéo Tang Diệc lại trò chuyện: \”Vài đứa nhỏ này cũng có khiếu đấy, thế này đi, giữa tháng này, cậu nhanh chóng quyết định xem ai sẽ tham gia cố định. Một đứa một tập, hoặc hai đứa một tập, cứ chốt sớm rồi báo tôi một tiếng, bên này biên kịch cũng cần thời gian chuẩn bị.\”
\”Hả?\” Tang Diệc chưa hiểu lắm. \”Ý ông là gì?\”
\”Ý gì nữa?\” Đạo diễn cũng ngẩn ra. \”Không phải cậu định để bọn họ tham gia cố định sao? Cậu…\” Ông nhìn anh một cái, \”Đi hỏi lại xem sao đi.\”
Phải mất vài giây Tang Diệc mới phản ứng kịp.
Chương trình này là do Mục Văn Kiêu tài trợ, tất cả những ai từng vào phòng riêng kia đều được một suất lên show. Nhưng nếu là người khác thì chỉ lên một tập rồi thôi, còn Tang Diệc, nếu thể hiện tốt, thì nhóm Giang Lâm có thể trở thành khách mời cố định.
Trước đây Tang Diệc cũng không nghĩ nhiều, nhưng giờ đạo diễn nhắc đến, anh mới nhận ra—ý kiến cuối cùng vẫn phải chờ từ cấp trên.
Mà \”cấp trên\” chính là Mục Văn Kiêu.
\”Được, tôi hiểu rồi. Quyết định xong sẽ báo ông.\”
Đạo diễn rời đi, Tiểu Kỷ ghé lại hỏi: \”Anh Diệc, sao thế?\”
Tang Diệc ngậm điếu thuốc chưa châm, nhấm nháp hương vị: \”Nghĩa là tháng này phải tiêu cho hết tiền. Nếu Mục Tổng nhà ta hài lòng, thì Giang Lâm bọn họ có thể ở lại chương trình lâu dài.\”
\”Ồ…\” Tiểu Kỷ bĩu môi. \”Anh nói xem, rốt cuộc Mục Tổng muốn gì chứ?\”
\”Muốn anh chơi cùng.\”
Tài nguyên đã đưa đến tận miệng, chỉ còn xem Tang Diệc có chịu nhận hay không.
Đồng Gia Nhiên cũng nghe thấy, khẽ nói: \”Anh Diệc, anh đừng vì bọn em mà làm chuyện anh không muốn.\”
Chưa kịp để Tang Diệc chửi, Tiểu Kỷ đã cười phá lên, vỗ vai Đồng Gia Nhiên: \”Anh Diệc bây giờ nghĩ thoáng lắm.\”
\”Cút.\” Tang Diệc đá cậu ta một phát.
—
Lúc về đến nhà đã là rạng sáng.
Dùng dấu vân tay mở cửa, Tang Diệc thò đầu vào trước, định mượn ánh sáng ngoài hành lang để xem giày của Mục Văn Kiêu có còn không, nhưng không ngờ trong nhà lại sáng đèn.
TV vẫn bật, Mục Văn Kiêu tựa lưng vào ghế, xem chương trình nào đó.
Một tổng tài bá đạo mà cũng xem TV?
Không phải bọn họ chỉ quan tâm đến tình hình chứng khoán sao?
Tang Diệc bước vào: \”Sao cậu còn chưa ngủ?\” Định ở hẳn nhà anh thật đấy à?
Mục Văn Kiêu vẫn nhìn chằm chằm vào màn hình, từ đầu đến cuối không nhìn anh : \”Anh biết bây giờ là mấy giờ không?\”
\”Biết chứ.\” Tang Diệc ngáp một cái, vừa thay giày vừa đáp. \”Tôi đâu có ngốc, chẳng lẽ không biết mấy giờ.\”
\”Biết rồi mà còn không báo một tiếng?\”