Chương 32
Tang Diệc dựa vào cánh cửa \”hoang dã\” nhấn chuông.
Người bên trong vừa mở cửa, lập tức cau mày: “Lại uống rượu? Anh tính làm kẻ nghiện rượu hả?”
Mục Văn Kiêu mặc áo sơ mi, quần tây, cà vạt vẫn ngay ngắn chưa tháo, chắc cũng mới về nhà không lâu.
Tang Diệc một tay chống lên tường, một tay bám vào cửa, đối diện với hắn: “Cửa của tôi đâu?”
“Vứt rồi.” Mục Văn Kiêu nhìn anh từ trên xuống dưới, lại hỏi: “Lại bị ai chuốc rượu?”
“Vứt rồi?” Tang Diệc sững sờ, “Sao cậu lại vứt cửa của tôi?”
“Tôi thích.” Mục Văn Kiêu vừa nói vừa túm lấy cánh tay anh kéo vào trong nhà, sau đó liếc nhìn Tiểu Kỷ đang đứng ngoài cửa.
Tiểu Kỷ: “…Tiểu Mục tổng, anh Diệc, tạm biệt, ngủ ngon, mơ đẹp.” Nói xong liền quay người nhấn thang máy.
Cánh cửa “hoang dã” xa hoa khép lại. Tang Diệc quan sát một lượt trong nhà, không có thay đổi gì lớn, nhưng nhìn qua cũng thấy sạch sẽ, ngăn nắp hơn nhiều. Ngay cả dép trên tủ giày cũng đã được thay mới, trên đó còn có nhãn hiệu xa xỉ.
Mục Văn Kiêu lấy một đôi, cúi xuống đặt bên chân anh.
Tang Diệc cảm thấy tình huống này thật sự quá kỳ diệu.
Anh có tài đức gì mà đôi chân nghèo rớt của mình lại được đặt lên đôi dép mấy 1.000 tệ một đôi thế này?
Tang Diệc không biết nên mở miệng từ đâu, cuối cùng vẫn quay về chuyện cánh cửa.
“Không phải, cậu bị làm sao vậy?” Tang Diệc nhìn chằm chằm Mục Văn Kiêu, “Rảnh rỗi không có việc gì thì đi đổi cửa làm gì chứ?”
“Ai là người sáng nay nói rằng có đốt căn nhà này cũng không sao? Tôi chỉ thay cái cửa thôi mà anh đã không vui rồi?” Mục Văn Kiêu bình thản đáp.
“Đây có phải chuyện vui hay không đâu?”
“Thế là chuyện gì?” Mục Văn Kiêu hỏi lại.
Tang Diệc nghẹn lời. Đây đúng là một câu hỏi hay ho.
Anh chống tay lên tủ giày, hơi cúi người, đường cong eo kéo dài khiến Mục Văn Kiêu nhìn thêm một cái.
“Đây là nhà thuê đấy, đại ca à. Cậu thay cái cửa mấy chục nghìn tệ cho nhà thuê, đến lúc không thuê nữa thì định vác cửa đi sao?”
“Tặng cho chủ nhà là được.”
“Ôi trời ơi, cậu đúng là hào phóng ghê.” Tang Diệc tức đến mức giọng cũng vỡ ra, “Mỗi tháng tôi phải cằn nhằn với chủ nhà chỉ để bớt được mấy chục tệ tiền thuê, còn cậu thì nói tặng cho người ta cái cửa mấy chục nghìn? Sao cậu không cắt thịt tôi ra tặng luôn cho người ta đi?”
“Không đến mấy chục nghìn, cả khóa mới hơn 3 vạn thôi.”
“…” Tang Diệc suýt nghẹn đến mức không thở nổi.
Mục Văn Kiêu thấy bộ dạng đó của anh, khóe môi cong lên đầy thích thú.
Tang Diệc lại nhìn cánh cửa, bám tường nghiên cứu xem nó được lắp thế nào.