Chương 29
Xe dừng dưới khu nhà của Tang Diệc, Tiểu Kỷ xuống mở cửa xe, Tang Diệc khoác vai Mục Văn Kiêu, giữ chặt hắn: \”Được rồi, em về đi.\”
\”Anh ổn không, anh Diệc?\”
\”Ổn.\” Tang Diệc hất cằm ra hiệu, \”Lái xe cẩn thận.\”
Tiểu Kỷ lên xe, hạ cửa kính xuống, nhìn Mục Văn Kiêu đang bám chặt lấy Tang Diệc mà hỏi: \”Mục tổng, giờ tôi chuồn đi còn kịp giữ được căn nhà không?\”
\”Cút nhanh.\” Tang Diệc đá vào lốp xe một cái, \”Lắm lời quá đấy.\”
Tang Diệc bản thân thường xuyên say rượu, nhưng chưa từng có kinh nghiệm chăm sóc người say. Anh cũng không biết trước đây Tiểu Kỷ làm thế nào mà khiêng anh về nhà, chỉ biết mỗi một điều—Mục Văn Kiêu nặng chết đi được, cả người mềm nhũn như sợi mì, bám lên anh, chẳng có chút sức lực nào.
Vật vã lôi hắn vào thang máy, Tang Diệc vòng tay giữ hắn trong lòng, khó khăn vươn tay bấm nút tầng.
Anh dựa lưng vào vách thang máy lấy lực, Mục Văn Kiêu thì áp môi lên phần da cổ lộ ra bên ngoài của anh, nóng rực. Tang Diệc hơi khó chịu, đưa tay đẩy hắn ra.
Kết quả, đầu Mục Văn Kiêu đập mạnh vào tấm gương phía sau, vang lên một tiếng \”cốp\” rõ to, khiến Tang Diệc giật nảy mình. Anh vội vàng kéo hắn lại, xoa xoa hai cái: \”Được rồi, được rồi, anh Diệc thổi cho này, không đau, không đau.\”
Vật vã lắm mới lôi được người về nhà, Tang Diệc ném hắn lên giường rồi dựa vào tủ quần áo thở hồng hộc, mệt chết đi được.
Người nằm trên giường cứ như mất hết tri giác, trông chẳng khác nào ngất lịm.
Tang Diệc cười lạnh: “Tiểu Mục tổng, cậu tốt nhất đừng có giả vờ.”
Anh ra phòng khách uống cốc nước, vị AD Canxi vẫn còn vương lại khi ợ hơi. Thật ra, anh đã tám năm không uống thứ này rồi. Ai đời gần ba mươi còn uống AD Canxi chứ, mà còn để người khác biết thì đúng là mất mặt.
Mục Văn Kiêu làm vậy chẳng qua là đang trả thù anh mà thôi.
Tang Diệc lấy khăn nóng, quay về phòng ngủ, trước tiên lau mặt cho hắn, sau đó quỳ trên giường cởi hết quần áo ra.
Tiểu Mục tổng… không, là Lục Văn của ngày xưa ấy, phiền phức hết biết. Khi còn ở căn nhà trọ bé tí của anh, dù muộn thế nào cũng phải đi tắm. Mà cái nhà tắm trong sân lại hay hỏng, cứ đang tắm là lại gọi người. Tang Diệc đã hầu hạ hắn không biết bao lần, vừa làm vừa chửi, còn nguyền rủa hắn sau này chẳng ai thèm lấy. Dù gì cũng chẳng có cô gái nào chịu chăm sóc một kẻ mù cả.
Nhìn bên ngoài thì gầy, nhưng cởi đồ ra thì lại khá có da có thịt. Tang Diệc đưa tay sờ lên cơ bụng hắn, cứng rắn, rõ ràng là vẫn luôn chăm tập luyện.
Bên sườn hắn còn một vết bầm to, là do lần trước anh đánh. Vậy mà đến giờ vẫn chưa tan.
Tang Diệc \”tặc\” một tiếng, xấu tính ấn mạnh vào vết bầm, khiến cả người Mục Văn Kiêu co rụt lại.
“Ui, xin lỗi nha, không để ý.”
Tang Diệc bắt đầu lau tay cho hắn. Lật khuỷu tay hắn lên, đột nhiên một vết sẹo dữ tợn đập vào mắt.