Chương 28
\”Dù ngày mai bão giông kéo đến, chỉ cần giữ chặt chữ \’yêu\’, dù giàu sang hay nghèo khổ, sinh tử cũng nguyện đồng hành…\”
\”Chỉ mong cầm đóa hoa tươi trong tay, trao lời thề nguyện dưới ánh trăng, cùng em ngao du chân trời góc bể, nhìn mây thấp nhớ lại ngày ta bạc đầu, hy sinh bao nhiêu cũng chẳng màng.\”
\”Bài gì vậy?\” Tang Diệc nghe có chút quen tai, vừa nâng đầu Mục Văn Kiêu lên để hắn nằm thoải mái hơn, vừa hỏi Tiểu Kỷ.
\”, anh Diệc, anh chưa nghe hả? Bài này hot lắm, nhiều người dùng để cầu hôn, cũng thường bật trong đám cưới. Anh Diệc, anh lạc hậu quá rồi, cái này mà cũng không biết!\”
Tang Diệc sững người.
Đây là lần đầu tiên anh thực sự lắng nghe lời bài hát. Một bài hát tiếng Quảng Đông, giờ anh không còn là thằng nhóc mù chữ năm nào nữa, dù không hiểu hết nhưng cũng đoán được tám, chín phần.
Anh cúi xuống, nhìn người đang gối lên đùi mình.
Dưới ánh đèn lờ mờ, Mục Văn Kiêu nhắm mắt, hơi thở đều đặn.
Tiểu tổng Mục của nhà họ Mục đây ư?
Thật khó để anh liên hệ hắn với chàng trai từng kéo đàn nhị ở quán nướng năm nào.
—
Có tiền rồi, Tang Diệc giục Lục Văn đi khám mắt.
Nhưng bố Lục Văn không ở bên, mẹ kế thì không quan tâm, nên Tang Diệc dứt khoát tự mình đưa hắn lên trung tâm thành phố.
Lục Văn làm kiểm tra toàn diện, bác sĩ đưa ra chẩn đoán, nói một đống thuật ngữ y khoa mà Tang Diệc nghe không hiểu lắm, chỉ nắm được mấy ý quan trọng: Có thể chữa được, chi phí khoảng 7, 8 vạn, có rủi ro nhất định, cần người giám hộ hợp pháp ký tên.
\”Cậu liên lạc với mẹ chưa?\” Tang Diệc hỏi.
Lục Văn lắc đầu.
\”Thế còn bố cậu?\”
\”Có thể liên lạc, nhưng ông ấy không có tiền.\”
Tang Diệc bĩu môi: \”Đàn ông trên đời này chẳng thằng nào ra hồn. Quán nướng dạo này làm ăn khá, tôi thấy 7, 8 vạn cũng không quá lớn, đợi gom đủ tiền rồi bảo bố cậu đến ký tên là được.\”
Lục Văn không nói gì, nhưng sắc mặt có vẻ không tốt lắm.
Trên đường về, Tang Diệc hiếm khi dịu giọng: \”Đừng lo, tôi sẽ kiếm đủ tiền giúp cậu.\”
Lục Văn quay mặt về phía cửa sổ. Buổi chiều mùa hè, ánh nắng gay gắt hắt lên làn da cậu. Tang Diệc đưa tay ra, vẫy vẫy trước mắt hắn: \”Cảm nhận được không?\”
Lục Văn liền bắt lấy tay anh, quay lại chạm vào mặt anh.
Hắn nói: \”Tiểu Tang, tôi thấy khó chịu, anh an ủi tôi đi.\”
\”An ủi kiểu gì? Tôi còn để cậu sờ mặt rồi, còn muốn gì nữa?\”
Hôm nay thấy hắn tâm trạng không tốt, nếu không thì Tang Diệc đã gạt tay hắn ra từ lâu rồi. Cái tật thích sờ mặt người khác là sao vậy chứ?