Bị Bạn Trai Cũ Bắt Nếm Trải Nỗi Khổ Khi Tiêu Tiền – Ái Cáp Cáp Đích Tiểu Đao – Chương 26 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Bị Bạn Trai Cũ Bắt Nếm Trải Nỗi Khổ Khi Tiêu Tiền – Ái Cáp Cáp Đích Tiểu Đao - Chương 26

Chương 26

Ngu Qua nhìn theo Mục Văn Kiêu rời đi, bước chân vừa định đuổi theo thì lại dừng lại, quay đầu nhìn Tang Diệc: “Quản lý Tang thân với Mục tổng lắm sao?”

“Không thân.” Tang Diệc lắc đầu, trong đầu vẫn đang nghĩ về hai chữ “kinh hỉ” mà Mục Văn Kiêu vừa nói.

Đối diện với Mục Văn Kiêu, hai chữ “kinh hỉ” phải tách ra mà hiểu—chữ “kinh” sẽ tăng gấp đôi, còn chữ “hỉ” thì là phản nghĩa.

Ngu Qua quay lại: “Tang…”

Tang Diệc đột nhiên bật dậy, chạy đến quầy thu ngân rút thẻ ra thanh toán.

Quẹt thẻ.

Nhập mật khẩu.

Sai mật khẩu.

!!!

Hắn dám đổi mật khẩu! Mục Văn Kiêu cái tên thần kinh này!

Ngực Tang Diệc phập phồng, tâm trạng vốn bình tĩnh đến mức đáng sợ giờ phút này dậy sóng dữ dội. Cái tên khốn này đúng là đến để khắc anh, mấy thứ dịu dàng tình cảm gì đó đều là giả dối cả.

Tang Diệc mặt đen sì quay trở lại, Ngu Qua chăm chú nhìn anh: “Mục tổng hẹn quản lý Tang ăn cơm ngày kia.”

Tang Diệc hoàn hồn: “Tổng giám đốc Ngu, không như anh nghĩ đâu, giữa tôi và Mục tổng có chút hiểu lầm, hắn đang cố tình làm khó tôi, tôi…” Tang Diệc cũng không biết giải thích thế nào. Thỏa thuận hợp tác vất vả lắm mới gần xong, vậy mà Mục Văn Kiêu lại chơi anh một vố như thế này, bảo Ngu Qua không giận mà đổi ý mới là lạ.

Giờ dù anh có tài ăn nói đến đâu cũng khó mà nói rõ được.

Ngu Qua nhìn anh với ánh mắt đầy suy tư, có vẻ vẫn chưa hiểu rõ mối quan hệ giữa anh và Mục Văn Kiêu.

“Vậy ngày kia quản lý Tang đi gặp Mục tổng, có thể dẫn tôi theo không?” Ngu Qua mỉm cười hỏi.

Tang Diệc sờ vào chiếc thẻ trong túi, lại thấy một cơn tức dâng lên.

“Ngu Tổng à.” Tang Diệc thở dài, cầm ấm trà rót thêm cho anh ta, “Là thế này, trước đây tôi từng đắc tội với Mục tổng, nên thái độ của hắn đối với tôi rất khó đoán… Tôi có thể dẫn anh theo, nhưng có lẽ mọi chuyện sẽ không như anh mong muốn đâu. Mục tổng suy nghĩ rất khác người…”

Tang Diệc thực sự không nói tiếp được nữa, dứt khoát thẳng thắn: “Nói thẳng ra là tốt nhất anh đừng đi cùng tôi, tôi sợ anh bị liên lụy.”

Đạo diễn nghe mà ngơ ngác, sau này Tang Diệc nói gì ông cũng phải cân nhắc kỹ, hoàn toàn không giống với ấn tượng ban đầu về anh.

Ngu Qua không tin một chữ nào trong lời của Tang Diệc.

Anh ta nâng chén trà lên cụng vào ly của Tang Diệc: “Chuyện này làm phiền quản lý Tang rồi.”

Tang Diệc: “…”

“Tôi sẽ bảo thư ký soạn hợp đồng ngay, hôm nay chúng ta ký luôn.” Ngu Qua bổ sung.

Nhưng Tang Diệc lại không dám ký nữa.

Lỡ ký xong mà bên Mục Văn Kiêu lại có biến cố gì, đạo diễn cũng sẽ gặp họa lây mất.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.