Chương 25
Đạo diễn vội vàng chạy xuống lầu tìm tới: “Tiểu Tang à, mau đi thôi, Ngu Tổng hẹn uống trà, không đi ngay là muộn đấy.”
Hôm qua bên sản xuất uống quá chén, hôm nay vẫn chưa bò dậy nổi, thế nên chỉ có đạo diễn và Tang Diệc đi.
Nhìn thấy Mục Văn Kiêu cũng có mặt, đạo diễn kéo Tang Diệc qua một bên, hạ giọng nói: “Đây là bạn trai cậu hả? Hóa ra cậu thích kiểu này, sao không nói sớm?”
Tang Diệc bất lực: “Không phải đâu đạo diễn, ông nghĩ nhiều rồi.”
“Tôi nghĩ nhiều?” Đạo diễn chậc một tiếng, “Tiểu Tang à, bộ quần áo trên người cậu ta hôm nay, tôi thấy cậu mặc qua rồi đấy nhé.”
Tang Diệc quay đầu nhìn, thôi xong, có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng rửa không sạch.
Vẫn là Tiểu Kỷ lái xe, tài xế của Mục Văn Kiêu cũng đã đánh xe tới, hai chiếc xe một trước một sau đỗ bên đường.
Đạo diễn ngồi vào xe của Tiểu Kỷ, tài xế mở cửa xe cho Mục Văn Kiêu, Mục Văn Kiêu nhìn Tang Diệc, Tang Diệc đi tới: “Làm gì?”
“Một lát nữa tôi về luôn, lên xe đi, tiện đường chở anh qua đó.”
“Cậu biết tôi đi đâu không mà tiện đường? Tôi đâu có thiếu xe.”
“Ồ, suýt nữa thì quên, tháng trước anh mới mua một chiếc Mercedes nhỉ? Lát nữa về nhớ lái qua cho tôi xem, tiện thể mang luôn giấy chứng nhận sở hữu đứng tên anh theo nhé.”
Tang Diệc: “…”
Mục Văn Kiêu mở cửa xe, đẩy anh vào trong: “Yên tâm, dù anh đi đâu thì cũng tiện đường cả.”
Tang Diệc hết cách, nói với tài xế: “Đi Thanh Phong Trà Trang.”
Mục Văn Kiêu vỗ nhẹ lên đùi anh: “Ngồi dịch ra.”
Tang Diệc vặc lại ngay: “Có giỏi thì ngồi lên đùi tôi này.” Nói xong liền lập tức dịch sang một bên.
Mục Văn Kiêu cười khẽ, đầy vẻ chế giễu.
Xe vừa lăn bánh, điện thoại của Mục Văn Kiêu bắt đầu reo liên tục.
Hai người ngồi khá gần nhau, Tang Diệc có thể nghe thấy giọng Chung Ninh từ đầu dây bên kia.
Hình như sáng nay Mục Văn Kiêu có một cuộc họp, mười giờ đáng lẽ phải gặp khách hàng, buổi chiều cũng có lịch họp, Chung Ninh đang giúp hắn sắp xếp lại lịch trình.
Tang Diệc cảm thấy đúng là đầu óc Mục Văn Kiêu có vấn đề thật rồi.
Chỉ vì một câu “mặc đồ con gái” mà hắn lặn lội đường xa tới tận đây?
Nhưng rốt cuộc cũng đâu có nhìn thấy anh mặc đâu?
Hắn sẽ không trói anh lại bắt ép anh mặc thật đấy chứ?
Với đầu óc của Mục Văn Kiêu thì kiểu gì cũng có thể làm ra chuyện như vậy.
Tang Diệc nghĩ mà lạnh cả sống lưng, nhích người dịch ra xa hắn một chút.
Mục Văn Kiêu bận xử lý công việc suốt dọc đường, hai người hầu như chẳng nói với nhau câu nào.
Nửa tiếng sau, xe dừng trước cửa Thanh Phong Trà Trang, Tang Diệc giơ tay ra hiệu với người vẫn đang nghe điện thoại, sau đó mở cửa xe định xuống.