Bị Bạn Trai Cũ Bắt Nếm Trải Nỗi Khổ Khi Tiêu Tiền – Ái Cáp Cáp Đích Tiểu Đao – Chương 23 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Bị Bạn Trai Cũ Bắt Nếm Trải Nỗi Khổ Khi Tiêu Tiền – Ái Cáp Cáp Đích Tiểu Đao - Chương 23

Chương 23

Lộ Vũ Tranh thò đầu vào phòng. Tang Diệc hoàn hồn, vội vàng chạy sang bên cạnh nhặt quần mặc vào.

Lộ Vũ Tranh dựa vào khung cửa, khoanh tay trước ngực, ánh mắt đầy ẩn ý đánh giá Mục Văn Kiêu. Anh Diệc của cô cũng ghê gớm đấy chứ.

Bảo sao trước đây có bao nhiêu đàn ông theo đuổi mà anh không ưng ai, hóa ra là vì tiêu chuẩn cao quá.

Nhìn xem, vai rộng chân dài, đẹp trai ngời ngời, chậc…

“Anh Diệc…” Lộ Vũ Tranh cong môi, vừa định trêu chọc thì— “Ơ… Tiểu Kỷ?” Cô kinh ngạc khi thấy Tiểu Kỷ từ sau rèm cửa đi ra.

Mẹ ơi, đây là tình huống gì vậy? Ba người cùng nhau?

Anh Diệc chơi bạo vậy sao?

Tang Diệc luống cuống mặc quần, trừng mắt nhìn Tiểu Kỷ: “Chuyện gì đây?”

Tiểu Kỷ nước mắt lưng tròng: “Anh Diệc, tối qua em mất một căn nhà rồi.”

Tang Diệc: “…” Cậu bị dở hơi à?

Mục Văn Kiêu không biểu cảm, nhìn Tiểu Kỷ rồi chỉ tay ra ngoài: “Ra ngoài.”

Tiểu Kỷ rụt cổ, liếc sang Tang Diệc – lúc này đã tỉnh hẳn, rồi mới lề mà lề mề đứng dậy đi ra. “Anh Diệc, em thực sự… đã tận tình tận nghĩa rồi.”

Đi ngang qua Mục Văn Kiêu, cậu ta nhìn hắn bằng ánh mắt đầy hy vọng: “Mục tổng, bây giờ mà lăn ra ngoài thì còn được căn nhà không?”

Mục Văn Kiêu nheo mắt: “Muốn thất nghiệp không?”

Tiểu Kỷ lập tức chuồn thẳng, trước khi đi còn không quên kéo theo Lộ Vũ Tranh.

Tiếng rầm của cánh cửa đóng lại làm Tang Diệc – đang cởi trần tìm áo – giật nảy mình.

Anh vừa định quay đầu thì eo đã bị ai đó giữ chặt, đè lên tường.

Lớp vải áo sơ mi lạnh buốt áp lên lưng anh, hơi lạnh tháng 11 cứ thế xuyên thấu vào da thịt, khiến Tang Diệc khẽ run.

Ý thức sinh tồn trỗi dậy, anh lập tức lên tiếng: “Tiểu Mục tổng… nghe tôi giải thích đã…”

“Giải thích cái gì?” Hơi thở nóng bỏng của Mục Văn Kiêu phả bên tai, giọng điệu lại lạnh lẽo vô cùng. Không hiểu sao, toàn thân Tang Diệc bỗng tê rần.

“Quản lý Tang chơi cũng lớn đấy nhỉ.” Mục Văn Kiêu cười nhạt, đầy giễu cợt. “Tôi đúng là đánh giá thấp anh rồi.”

“Không phải đâu.” Tang Diệc cố sức quay đầu, nhưng môi lại vô tình lướt qua môi Mục Văn Kiêu— Chết tiệt!!!

Tang Diệc lập tức ngoảnh mặt đi, trán tựa vào tường, tuyệt vọng đến mức không muốn sống nữa: “Dù có tuyên án tử hình thì cũng phải cho tôi cơ hội được nói chứ… Tôi…”

Còn chưa kịp nói hết câu, đột nhiên có thứ gì đó cứng rắn chạm vào xương cụt của anh, kèm theo tiếng thở ngày càng gấp gáp phía sau.

Tang Diệc nghẹn lời, cả người cứng đờ.

Anh không dám thở mạnh, còn người phía sau lại đột ngột buông tay, sải bước đi thẳng vào phòng tắm.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.