Bị Bạn Trai Cũ Bắt Nếm Trải Nỗi Khổ Khi Tiêu Tiền – Ái Cáp Cáp Đích Tiểu Đao – Chương 22 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Bị Bạn Trai Cũ Bắt Nếm Trải Nỗi Khổ Khi Tiêu Tiền – Ái Cáp Cáp Đích Tiểu Đao - Chương 22

Chương 22

Chiếc Bentley dừng trước cửa khách sạn nơi đoàn làm phim đang ở. Mục Văn Kiêu đỡ Tang Diệc xuống xe, Tiểu Kỷ lập tức theo sát phía sau.

Hắn lấy thẻ phòng từ túi áo của Tang Diệc, mở cửa rồi đặt anh lên giường. Tang Diệc nhắm mắt, xoay người nằm sấp xuống, miệng lẩm bẩm gì đó nhưng nghe không rõ.

Mục Văn Kiêu quỳ trên giường, giúp Tang Diệc cởi áo khoác. Không quay đầu lại, hắn lạnh giọng bảo Tiểu Kỷ vừa bước vào: “Ra ngoài.”

Cởi xong áo khoác, hắn quay đầu lại thì thấy Tiểu Kỷ đang dán sát vào góc tường, đứng thẳng như đang tập trung đội hình, không nhúc nhích.

Mục Văn Kiêu nhíu mày: “Cậu làm gì đấy?”

Tiểu Kỷ cúi đầu: “Tôi… tôi… có cần đặt phòng giúp anh không, Mục Tổng?”

“Đặt phòng?”

“Vâng.”

Tiểu Kỷ cố gắng nhìn chằm chằm vào mũi giày: “Đã rạng sáng rồi, Mục Tổng cũng nên nghỉ ngơi đi ạ.”

Mục Văn Kiêu nhìn cậu ta: “Không cần, tối nay tôi ngủ ở đây.”

Tiểu Kỷ giật bắn người, ngẩng đầu: “Anh, anh, anh…” Lồng ngực cậu ta phập phồng, ngón tay bấu chặt vào lòng bàn tay. Một lúc lâu sau, cậu ta từ từ ngồi xổm xuống, ôm đầu gối, lại bắt đầu co mình như một con chim cút: “Vậy… vậy tôi cũng ngủ ở đây.”

Không khí trong phòng ngưng trệ trong giây lát, sau lưng Tiểu Kỷ lạnh toát.

“Cậu biết tôi với anh ấy là quan hệ gì không?” Mục Văn Kiêu hỏi.

“Biết ạ.” Tiểu Kỷ chôn mặt vào đầu gối, Tạm biệt mẹ, đêm nay con sắp chết đây.

“Nếu đã biết, sao còn chưa ra ngoài?” Mục Văn Kiêu lạnh mặt.

Tiểu Kỷ không nhúc nhích, ậm ừ: “Anh Diệc uống say rồi, anh không thể… chỉ là… có vài chuyện anh phải tôn trọng ý muốn của anh ấy. Nếu không, chuyện này chẳng khác nào c…ư…ỡ…n…g…”

“Ha.” Mục Văn Kiêu bật cười vì tức, ngồi xuống ghế cạnh giường, vắt chéo chân, giọng điệu lười biếng: “Tiểu Kỷ, đúng không?”

Tiểu Kỷ lí nhí đáp: “Vâng.”

“Theo Tang Diệc bao lâu rồi?”

“Không lâu lắm, chưa tới hai năm.” Tiểu Kỷ nói như con cá mắc cạn, “Lúc thực tập năm tư tìm được công việc này, năm ngoái vừa tốt nghiệp.”

“Đã mua nhà chưa?”

“Hả?” Tiểu Kỷ sững sờ. Mình đã thân với Tiểu Mục Tổng tới mức có thể bàn chuyện nhà cửa rồi sao?

“Chưa… nhà tôi nghèo, không mua nổi.”

“Tốt.” Mục Văn Kiêu giơ tay chỉ về phía cửa, lạnh nhạt nói: “Bây giờ bước ra khỏi phòng này, sáng mai thư ký của tôi sẽ dẫn cậu đi làm thủ tục mua nhà.”

Tiểu Kỷ há hốc miệng, mắt trừng to, gần như rớt tròng.

Cậu ngơ ngác nhìn Mục Văn Kiêu: “Thật sao?”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.