Đúng là sau khi đến Mũi Né cặp đôi kia liền dính chặt lấy nhau, chụp hình cho đã xong lại ăn, ăn xong ôm nhau nằm trên hàng ghế nghỉ mát của khách sạn. Phương nghĩ nếu như nàng đi một mình thì nhất định sẽ biến thành osin cao cấp của hai người họ, cũng may mà có Thư đi cùng, cùng nàng biến thành osin ăn thức ăn cho chó FA.
\”Tối nay ngủ lại hay về? Ngày mai là chủ nhật mà, sáng mai đi chơi đi.\” My hào hứng đề nghị, Phương lườm bạn mình đến cháy mắt, đơn giản là My kia không chạy xe một miếng nào, tay không hề tê mỏi mới có thể mời đi lung tung như vậy. Lần này về thế nào Phương cũng méc mẹ My, bắt bà ép nó đi học bằng lái.
Buổi tối bốn người ở lại mướn hai phòng ngủ, phòng của My và Ngọc đương nhiên là một giường, Phương biết thế nào bên ấy cũng sẽ quẩy tưng bừng, vậy nên toàn canh giờ thiên sang gõ cửa mời uống bia. Nàng đợi Thư thay xong đồ, mua mười lon bia với mồi mang qua phòng My gõ cửa, nàng nhỏ giọng nói với Thư: \”Cho hai người đó tối nay không làm ăn được.\”
\”Thì gần sáng làm cũng được.\” Thư trả lời lại, cũng tự hạ thấp tông giọng của mình xuống kẻo người bên trong phòng nghe.
Mà Phương thì tính toán hết cả rồi, My nó uống rượu bia nhiều nó sẽ ói, mà ói thì người sẽ hôi, hôi thì Ngọc không cho hôn, mà không được hôn thì đừng nói làm mấy chuyện xấu hổ kia. Vậy thôi, quá đơn giản. Nàng nhướn mày tinh quái với Thư, ối xời, gì chứ con My nàng hiểu hơn ai hết.
Gõ cửa phòng cả mười phút hai người kia mới mở cửa, dùng đầu gối để suy nghĩ cũng biết là vừa mặc lại quần áo xong. Phương cười í hi hi trong bụng, kì này cho hai người hưởng thụ không gian hai người cực tốt luôn.
Nhưng sau khi thấy sắc mặt u ám của Ngọc, Phương đành tự giác khui bia tự uống, My chỉ hớp môi vài ngụm cho vui. Nàng quên mất mình dưới cơ Ngọc, cũng quên mất Ngọc khó tính khó chiều thế nào.
My nói: \”Khui thêm một lon.\”
Phương ngay lập tức vịn lon bia lại, gương mặt hệt như đang chảy xuống đến nơi: \”Thôi, để tao uống cho\”. Nói rồi liếc mắt sang nhìn Ngọc lạnh lẽo kia, tự giác cụp mắt xuống, má ơi, lần này trêu sai người rồi.
\”Thôi, để chị uống cho.\” Ngọc nhả ra một câu nho nhã dễ thương đáng yêu nhất trần đời.
Phương ngay lập tức thu dọn hiện trường của mình, cùng Thư chạy trối chết về phòng. Thư cũng không hiểu gì, vừa bắt sang uống bia vừa bắt chạy về phòng, vậy mà cô cũng đồng ý chạy cùng, cô nghĩ mình bị Phương quần cho sắp điên rồi.
\”Bị cái gì chạy dữ vậy má?\” Thư ôm ngực mình thở hồng hộc, làm gì mà chạy như ma dí. Từ ngày ở chung với Phương, Thư cũng không thấy mình còn bình thường nữa, hệt như hai bà điên chơi với nhau.
Đóng cửa phòng lại, Phương cũng vuốt vuốt ngực mình cho hơi thở dịu lại, nàng trong cơn thở gấp gút nói: \”Bà Ngọc bả sắp đánh tui chết mẹ. Nhìn mặt bả là tui biết sắp được an nghỉ rồi đó, nên chạy trước.\”
Môn thể thao này còn mạnh mẽ hơn cả môn chọc chó rồi chạy nữa, Phương thấy mình càng lúc càng đẳng cấp, dám đụng vào cả ác thú tên Ngọc.