[Bhtt][Xk][Đã Xuất Bản] Khoảng Cách Giữa Hai Ta – Chương 63: Vẫn yêu chị như ngày xưa – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt][Xk][Đã Xuất Bản] Khoảng Cách Giữa Hai Ta - Chương 63: Vẫn yêu chị như ngày xưa

Trong làn nước mát mẻ của bồn tắm, hai người ôm lấy nhau, nhẹ nhàng trao cho nhau một nụ hôn tình tứ. Mười sáu năm Ngọc đợi My, cô từ cảm giác đau đớn khi bị người mình yêu chia tay không lý do cho đến sự căm ghét, hận thù rồi bình thản. Cô nghĩ rằng một ngày nào đó My sẽ đứng trước mặt cô, gia đình ổn định và nói với cô: \”Xin lỗi vì ngày hôm đó chị bỏ đi…\”. Nhưng ngày gặp lại cô lại thấy My của tuổi mười tám, đứng trước mặt cô vào nói rằng đó chỉ là lỗ hổng thời gian, nói rằng chị ấy yêu cô nhiều hơn mọi thứ trên đời, không bao giờ thay đổi.

Thời điểm đó trong Ngọc tràn đầy mâu thuẫn, cô vừa cảm thấy phí hoài mười sáu năm của mình, vừa cảm thấy đây là một sự cố. Mười sáu năm dài thật dài cô đã tìm mọi cách để lãng quên, từ cố gắng, đến bất lực buông xuôi, quên đi bóng hình năm nào. Nhưng cô phát hiện ra người ấy vẫn là người ấy và cô vẫn là cô, vẫn yêu như ngày đầu, vẹn nguyên chưa bao giờ thay đổi.

Nhưng nếu bây giờ được chọn lựa một lần nữa, cô vẫn quyết định yêu My.

Vốn dĩ có những người chỉ xuất hiện một thời gian ngắn và làm mình cả đời không quên. Cũng có người ở bên cạnh mình ngày đêm, nhưng mình lại không thể yêu được. Ngọc yêu và quyết liệt với tình yêu của mình, cô cần ở bên My, hai người là hai mảnh ghép không thể nào tách rời, vốn dĩ sinh ra đã dành cho nhau. Vượt qua không gian để gặp nhau, ngược cả dòng thời gian, cuối cùng lại có thể chạm vào nhau ở cùng một thời điểm.

Bàn tay của My du ngoạn trên cơ thể trơn nhẵn của cô, tình tứ như một bản tình ca, êm đềm còn hơn cả tiếng đàn từ Thiên giới. Đã bao lâu rồi cô mới được đôi môi yêu kiều kia siết lấy môi, đã bao lâu rồi mới nghe được hơi thở của ai đó nặng nề ở bên cạnh mình.

Mái tóc của Ngọc ướt nước dính lại, tuy có chút loạn nhưng lại càng thêm lả lơi. Rượu càng ủ lâu càng trở nên thơm nồng, càng lúc càng khiến My như say trong men tình. Cô ôm lấy cơ thể người thương bằng hai cánh tay mềm mại của mình, nụ hôn vẫn dây dưa không dứt, cô phát hiện ra không những ngực Ngọc to hơn, mông còn có phần tròn đầy hơn.

\”Em dậy thì thành công rồi nè.\” My vỗ nhẹ lên mông Ngọc một cái khiến mông Ngọc phát ra tiếng kêu nho nhỏ. \”Mềm mại dễ cưng.\”

Ngọc đưa môi mình xuống bên tai của My, nhỏ nhẹ thì thầm: \”Còn chị thì vẫn lép.\”

\”Chỉ cần em là đủ rồi…\” My gọn gàng bế được Ngọc ra khỏi bồn nước, cô dùng vòi sen xối sạch xà phòng trên người em ấy rồi mới bế ra khỏi nhà tắm. Tắm mãi không chừng ngày mai sẽ trúng nước mất.

Ngọc dịu dàng ngả đầu vào người My, để My ôm mình về giường. Thói quen được ôm này đã từ rất lâu rồi cô không có lại, còn nhớ ngày xưa mỗi lần lười biếng cô đều bắt My bế mình từ phòng khách về giường. Chị ấy ốm yếu là thế nhưng lại có thể ôm cô gọn gàng trong vòng tay, cô còn nghĩ chị ấy chính là siêu nhân.

\”Đi đâu vậy? Ôm em, ôm em…\” My vừa thả Ngọc xuống giường định đi tắt đèn thì nghe giọng nũng nịu phát ra từ người thương, cô như mềm nhũn chân, cố gắng tắt đèn thật nhanh rồi sà vào lòng người thương cho thỏa nỗi nhớ.

\”Chị đi tắt đèn thôi…\” My hôn lên đôi má của Ngọc, khiến em ấy bật cười khúc khích hệt như ngày xưa. Từng làn da, cử chỉ, giọng nói tiếng cười, tất cả đều khiến My chết mê chết mệt. Có thể cả thế giới không ai thấy Ngọc đáng yêu, nhưng cô thì có, Ngọc với cô là một điều đáng yêu nhất trần đời.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.