[Bhtt][Tự Viết][Abo Văn] Tái Ngộ Tại Hậu Kiếp – chương 43- phát hiện – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt][Tự Viết][Abo Văn] Tái Ngộ Tại Hậu Kiếp - chương 43- phát hiện

Sáng hôm sau, Quân Minh nhận được thiếp mời của một cố hữu thế nên đã sớm rời nhà từ sớm. Quân gia vì thế chỉ còn lại mấy cái nữ nhân trẻ tuổi.

Quân Nghi Lãnh còn đang bồi lão bà ăn sáng vui vẻ thì Triệu Linh xuất hiện. Nhìn cách ăn vận của nàng ta thật khiến người khác mắt đều bị đâm đau.

Triệu Linh thướt tha tiến tới ngồi xuống cạnh Quân Nghi Lãnh, không thèm nhìn đến Nhan Khanh mà cứ thế vòng tay qua cổ Quân Nghi Lãnh, õng ẹo nói \”Lãnh tỷ, buổi sáng an lành\”.

Nhan Khanh sắc mặt hững hờ bưng trà nóng lên nhấp một ngụm, xem như không thấy cảnh kia. Quân Nghi Lãnh lại một sắc lạnh tanh tháo tay của Triệu Linh ra, ngữ khí như gai nhọn nói \”Triệu tiểu thư còn phóng túng hơn omega ngoại quốc nhiều nhỉ ?\”.

Tức khắc mặt Triệu Linh xanh méc, nàng ta cắn môi tức giận nhưng vẫn thu tay mình về. Quân Nghi Lãnh đã thẳng thừng đến vậy, nàng ta cũng không thể mặt dày cứ lộ liễu thế được. Tay giấu dưới bàn của nàng ta xiết chặt đến phát đau, lại nhìn Nhan Khanh dửng dưng bên cạnh, nàng ta không tin nữ nhân này có điểm gì tốt đẹp mà được Quân tổng để tâm.

Quân Nghi Lãnh hoàn toàn xem Triệu Linh là không khí, tiếp tục ôn nhu thổi cháo đút cho Nhan Khanh, ngữ khí thay đổi đến thiên chuyển địa dời, khi nãy lạnh băng bao nhiêu thì hiện tại ấm áp bấy nhiêu.

\”Khanh Khanh, ăn thêm chút nữa được không ?\”

Nhan Khanh cả một ánh mắt cũng không phân cho Quân Nghi Lãnh, mười phần ngạo kiều nói \”Khi nãy cháo còn nóng như vậy đã đút, hiện tại không ăn nữa\”.

Quân Nghi Lãnh liền giả vờ đáng thương cắn môi nói \”Lần này không nóng, chị ăn một chút đi\”.

Nhan Khanh còn hờn dỗi thêm một lúc nhưng cuối cùng cũng nghe Quân Nghi Lãnh mà ăn. Khung cảnh dị thường ấm áp, hạnh phúc, phu thuận phụ hòa, muốn bao nhiêu tình nồng ý mật liền có bấy nhiêu.

Còn Triệu Linh bên cạnh thì sắc mặt đã sớm tái đi rồi. Nàng ta cố tình lấy lòng Quân Nghi Lãnh nhưng đối phương không thèm nhìn đến. Hiện tại ngồi đây xem phu phụ bọn họ ân ân ái ái, bảo làm sao mà chịu được.

Triệu Linh cắn răng bỏ đi, tiếng chân của nàng ta giậm thình thịch xuống xuống sàn nhà. Sắc mặt có bao nhiêu khó coi khỏi nói cũng biết.

Đợi nàng ta đi xa, Nhan Khanh liền không chút hình tượng mà cười lớn trong lòng Quân Nghi Lãnh. Ngữ khí nhiễm đầy đắc ý \”Cho đáng đời cô ta…\”.

Quân Nghi Lãnh sủng nịch xoa xoa đầu ái nhân mình \”Ân, được rồi ăn thêm chút nữa đi\”.

Nhan Khanh tâm tình phi thường tốt vậy nên ăn liền hai chén cháo nữa. Còn rất rộng lưỡng thưởng cho Quân Nghi Lãnh mấy nụ hôn.

Mấy ngày sau đó, Triệu Linh đều bị chọc đến một giờ nộ mấy lần, bất cứ đâu cũng trông thấy Quân Nghi Lãnh cùng Nhan Khanh ân ái cùng nhau, còn nàng ta trắng trợn bị xem thành kẻ dư thừa, đã vậy Quân Nghi Lãnh lúc nào cũng chán ghét đến tận cùng mà nhìn nàng ta.

Triệu Linh càng nghĩ càng giận, nàng ta làm sao không biết Nhan Khanh là đang cố tình làm cho nàng ta thấy khó mà rút lui. Nhưng mà có thể dễ dàng đến vậy sao.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.