[Bhtt][Tự Viết][Abo Văn] Tái Ngộ Tại Hậu Kiếp – chương 41- lễ cưới – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt][Tự Viết][Abo Văn] Tái Ngộ Tại Hậu Kiếp - chương 41- lễ cưới

Qua xuân được một tháng, thiếp mời lễ cưới của Quân Nghi Lãnh cùng Nhan Khanh cũng được phát đi.

Quân gia cũng vì thế mà náo nhiệt, ngày đến lễ cưới Quân Nghi Lãnh suýt chút nữa bị dọa sợ, vốn từng nghĩ Nhan Khanh tính tình độc lai độc vãng, không quá thân thiết với nhiều người. Nhưng số lượng bằng hữu của Nhan Khanh lặn lội xa xôi đến dự lễ cưới quả thật là đếm không hết. Chứng tỏ Nhan Khanh có bao nhiêu được hoan nghênh cũng không cần nói cũng biết.

Vậy nên khó trách Tư Lệ ghen tỵ đỏ mắt cùng Nhan Khanh, so về nhan sắc lẫn gia cảnh, điểm nào Tư Lệ cũng bỏ xa Nhan Khanh một đoạn, thế nhưng người được chú ý lẫn để tâm vẫn luôn là Nhan Khanh. Bảo ả ta không phẫn nộ cũng khó.

Lễ cưới của người thừa kế Quân thị có bao nhiêu trịnh trọng cùng lộng lẫy thì không cần nói cũng biết. Khách khứa đến chật cả khuôn viên Quân gia. Tất cả đều một sắc hỉ hỉ nhạc nhạc.

Nhan Khanh ngồi trong phòng chờ, để mấy hầu gái thay mình trang điểm, nét mặt tĩnh lặng. Với những omega thông thường có lẽ nên có điểm gì đó khẩn trương trong ngày này nhưng Nhan Khanh lại dị thường an tâm. Có lẽ bản thân nàng đã sớm đi qua hai cái nhân kiếp, thâm tâm vẫn luôn xem mình là người của Quân Nghi Lãnh dù có ngày hôm nay hay không cũng như vậy.

Tất cả chỉ là hình thức nên Quân Nghi Lãnh lẫn Nhan Khanh không quá khẩn trương trong chuyện này, nhưng ngược lại người lão như Quân Minh lại lo lắng đủ chuyện. Đại khái là sợ tôn tử của ông bị đám đông hôm nay dọa chạy mất, phái đến hơn mười cái nữ vệ sĩ beta theo sát bên cạnh Nhan Khanh, phòng hờ bất trắc.

Nhan Khanh hôm nay vận một thân váy cưới màu đỏ mỹ lệ, phần trên cao cổ kín đáo, bên dưới xòe rộng thướt tha, phủ một lớp vải voan ẩn hiện hoa văn cách điệu, chân váy được may tỉa khéo léo, vạt váy phía sau kéo một đoạn trên đất. Mà nàng cũng phủ một lớp khăn voan mỏng manh trên đầu, viền vải voan lại thêu hoa tiết cánh bướm dập dờn, sức sống bừng bừng, dung nhan ôn nhu như ẩn như hiện. Tay ôm một bó hoa hồng thắm no đủ.

Quân gia trước giờ đều theo phong tục cổ của Đông Yên, chưa từng có ý định thay đổi. Vì vậy trưởng bối trong Quân gia đều rất thích dùng màu đỏ vào lễ cưới, Quân Minh cũng không ngoại lệ.

Tất cả hoa đèn lẫn khăn trải bàn hôm nay đều dùng màu đỏ để làm, cả quần áo của hầu nữ cũng một màu đỏ tươi yêu diễm.

Quân Nghi Lãnh một thân vest đỏ cắt tỉa tỉa mỉ, ôm sát lấy vóc người cao gầy, thành thục mà giỏi giang, tiêu soái mà yêu nghiệt. Làn tóc đen tuyền hiếm khi không buộc gọn lên mà xõa tung sau đầu, dùng một đoạn lụa thêu hoa văn hiện đại buộc hờ một nửa, nửa kia như thác ngọc mà đổ xuống bên vai. Diện như quan ngọc, trong suốt mà mỹ lệ, đôi đồng tử hổ phách phủ một sắc nhu tình câu tâm.

Lúc nàng tiến vào phòng chờ, thấy Nhan Khanh đã sửa soạn đầy đủ thì khóe môi cong cong, tâm tình có vẻ không tệ. Nàng rất không khách khí mà tiến đến ôm lấy Nhan Khanh vào lòng. Nhan Khanh vốn còn đang bận rộn với bó hoa trên tay, bị tập kích bất ngờ thì giật mình, nàng không nặng không nhẹ đánh cái tay hư đốn của Quán Nghi Lãnh.

\”Thế nào lại vào trong đây, không tiếp khách khứa hay sao ?\” là trách móc nhưng lại nhiễm đầy nhu tình mềm mại.

Quân Nghi Lãnh nhìn các nàng quấn quýt qua tấm gương mà vui vẻ, nàng dùng tay mình xoa xoa tiểu phúc Nhan Khanh, vờ nói sang chuyện khác \”Hôm nay tiểu bảo bối có nghịch chị nữa không ?\”.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.