[Bhtt][Tự Viết][Abo Văn] Tái Ngộ Tại Hậu Kiếp – chương 40- hạ thủ – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt][Tự Viết][Abo Văn] Tái Ngộ Tại Hậu Kiếp - chương 40- hạ thủ

Nhan Khanh chiều hôm đó thì xuất viện, Quân Minh sau khi biết Nhan Khanh đang mang thai thì dứt khoát gọi cả hai về, Quân gia đông kẻ ăn người ở chiếu cố từ khắc sẽ chu đáo hơn.

Quân Nghi Lãnh cũng vô cùng hiếu thuận mà nghe theo, mang mẫu tử Nhan Khanh quay về Quân gia để dưỡng thai, đồng thời cũng đốc thúc thời gian, vừa qua tất niên các nàng liền tổ chức lễ cưới.

Quân gia vì thế mà rộ hỉ sắc liên tục, phu nhân mang thai là chuyện bậc nào trọng đại, vậy nên trên dưới Quân gia chỉ cần Nhan Khanh bước đi một bước thì đã có tới ba nàng hầu bên cạnh.

Cả Quân Nghi Lãnh cũng phi thường xem trọng hài tử của mình, tự tay chuẩn vị mọi thứ, trực tiếp xem Nhan Khanh là hài tử mà đối đãi. Làm Nhan Khanh phồng má tức giận cả buổi.

Tất niên càng đến gần Quân gia càng náo nhiệt, khắp nơi giăng đèn kết hoa. Nhưng trước ngày tất niên luôn có những thứ cần dứt khoát kết thúc.

Quân Nghi Lãnh dẫn Nhan Khanh từ từ tiến vào trong một hành lang tăm tối. Bên trong có rất nhiều phòng, tất cả đều được đóng kín cửa, cửa gỗ lim yên lìm mà quỷ dị chết chóc.

Sắc mặt Nhan Khanh ôn nhu đạm nhiên nắm tay Quân Nghi Lãnh, không một tia nghi hoặc hay kinh ngạc. Quân Nghi Lãnh vẫn bước về phía trước, tiếng giày cao gót gõ xuống sàn nhà thanh thúy liên tục.

Cuối cùng Quân Nghi Lãnh dẫn Nhan Khanh đến một gian phòng, mở cửa để nàng vào còn bản thân thì chờ ở bên ngoài. Từ đầu chí cuối Nhan Khanh vẫn luôn nhu thuận nghe theo không có ý kháng cự hay hiếu kì. Lúc tiến vào trong nàng mới hiểu ý tứ của Quân Nghi Lãnh dẫn nàng đến tòa nhà bỏ hoang này ngày hôm nay.

Đông Phương Cầm sau lần trước thì thoát may mắn thoát chết, nhưng không có nghĩ Quân Nghi Lãnh sẽ dễ dàng buông tha cho nàng ta. Nhìn Đông Phương Cầm bị xích sắt trói cả tay lẫn chân vào bốn góc, ả ngả ngồi mà tựa người vào vách tường, thậm chí bộ váy bó liền thân hôm trước đều đã rách rưới hoang tàn nhưng cũng không thay ra, vết đạn trên tay đã được qua loa xử lý, hiện tại đang nhiễm trùng mà hoại tử. Đau đớn đến tận cùng. Cạnh bên là hai cái thuộc hạ Quân gia đứng sững như núi canh chừng ả. Là hai cái nữ beta, vận vest đen lạnh băng.

Nhan Khanh trông thấy cảnh đấy nhưng lại dị thường tĩnh lặng, thậm chí một tia thương hại hay xao động cũng không có, cứ vẫn đạm phong khinh đến quỷ dị. Đông Phương Cầm dường như nhận ra khí tức của Nhan Khanh trong không khí. Tức khắc ả trở nên lồng lộn như dã thú, điên cuồng đứng dậy muốn lao đến chỗ Nhan Khanh đang đứng. Tay chân quơ quào gầm rú kinh người \”Nhan Khanh !! Ngươi có giỏi thì thả ta ra !! Ta không tin Đông Phương gia để ngươi chết toàn thây !!!!\”.

Nhan Khanh bình tĩnh nhưng tàn nhẫn nói \”Đông Phương gia đã sớm bị phá sản, Đông Phương gia chủ đã xuất ngoại rồi\”.

Đông Phương Cầm càng thêm điên cuồng, đôi mắt xếch lộng lẫy ngày nào hiện tại lại vươn đầy tơ máu quỷ dị \”Ngươi nói dối !!! Ngươi ghen tỵ với xuất thân của ta !!! Ngươi chỉ là một cái omega xuất thân ti tiện mà mơ tưởng trèo cao !!! Sớm hay muộn Quân Nghi Lãnh cũng sẽ chán chê ngươi mà có một kẻ khác mà thôi !!! Đồ tiện nhân như cô nghĩ bản thân sẽ có thể là Quân phu nhân hay sao ?!!!\”.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.