\”Chủ nhân, người là ghét bỏ Dã Liên nên tránh né sao ?\”
Quân Nghi Lãnh nghe xong câu này, thân người tức khắc như chết sững. Giọng nói này rất quen thuộc, nhưng ngữ khí đó thương hải tang điền nàng mới nghe thấy lần nữa. Dã Liên lúc trước luôn dùng ngữ khí này nói chuyện cùng nàng, khiêm nhường mềm mại mà ôn nhu săn sóc.
\”Chủ nhân, người thấy khúc vũ này của Dã Liên thế nào ?\”
\”Hảo, gọi là gì ?\”
\”Dã Liên gọi nó là tịnh đế liên\”
Tịnh đế liên, hai đóa liên cùng ngụ một đế, thân mật quấn quýt, mỹ lệ triền miên, ý tứ là gì cũng đã quá rõ ràng.
Nhưng chính vì quá mỹ lệ, hoàng đế mới ban nó thành cống phẩm, dâng cho hoàng đế, tịnh đế liên.
\”Tịnh đế liên ? Ngươi muốn tiến cung sao ?\”
\”… Chủ nhân, người là ghét bỏ Dã Liên… nên tránh né sao ?\”
Ghét bỏ nên tránh né sao… ta không vì ghét bỏ mà tránh né nàng ngược lại là yêu nàng… nhưng ta quá yếu đuối để thừa nhận tình cảm của chính bản thân mình…
…
Quân Nghi Lãnh dường như đã qua rất lâu mới đủ dũng khí quay đầu nhìn lại, Nhan Khanh đang yếu ớt cười nhìn nàng. Đôi đồng tử hắc ngọc thuần khiết bất nhiễm hồng trần, đuôi mắt cong cong ngô nghê.
Nhan Khanh trông thấy Quân Nghi Lãnh trong mắt đều là khiếp sợ cùng không thể tin thì cười trừ, cả bản thân nàng còn dám tin mà. Nàng nhẹ giọng nói \”Chủ nhân, người có muốn xem lại khúc tịnh đế liên không ?\”.
Quân Nghi Lãnh ngẩn người rất lâu, đôi đồng tử hổ phách dần nóng lên, lệ châu tuôn rơi liên tục, nhưng nét mặt nàng lại cứng đờ không một tia sứt mẻ, chỉ nước mắt giàn giụa mới biết rằng nàng đang khóc. Cực hỉ hóa bi, Quân Nghi Lãnh vui đến không biết nói gì lúc này, nhưng lại đau xót đến tận cùng… bao lâu rồi nàng mới có thể nghe thấy lại những câu nói quen thuộc thế này.
Hẳn là hai cái nhân kiếp…
Nhan Khanh chống một tay ngồi dậy, nàng nâng tay nắm lấy ngọc thủ của Quân Nghi Lãnh, từ tốn áp lên má mình. Khóe môi nàng cong cong hỉ nhạc nhưng lệ từ đuôi mắt lại ẩm ướt nóng hổi. Nàng cọ cọ má mình vào lòng bàn tay của Quân Nghi Lãnh, lau lệ vào da thịt nàng ấy, cảm nhận được bản thân đang nếm đủ hỉ nộ ái ố sân si của hai kiếp.