Lúc Quân Nghi Lãnh tay không thoát khỏi vòng vây của đám người Đông Phương gia mà về đến chung cư cũng đã là ngả chiều.
Nàng cảm thấy bất an trùng trùng, nàng thấy rõ lãng tránh của Nhan Khanh lúc nói rằng sẽ chờ nàng về. Tay nàng xiết chặt vô lăng vang lên khanh khách, Khanh Khanh chị làm ơn đừng đi đâu. Em xin chị…
Quân Nghi Lãnh gần như phát cuồng mà lao vào chung cư. Sự thật như một cái tát vào má nàng, chung cư trống rỗng không một bóng người. Chỉ khác lần trước mọi thứ bề bộn cùng hỗn độn, nhưng hiện tại tất cả đều ngăn nắp tĩnh lặng.
Như thể phản ánh tâm trạng của Nhan Khanh lúc rời đi. Lần nàng ấy đi tìm Lăng Doãn tâm tình nàng ấy rối bời cùng nhu nhược. Còn hiện tại nàng ấy bình tĩnh cùng thanh thản.
Quân Nghi Lãnh như chết sững, nàng gấp gáp gọi cho Nhan Khanh, nhưng vô dụng, không ai nghe máy. Nàng xiết chặt tay vang lên khanh khách, hôm nay Nhan Khanh đã chuẩn bị hết tất cả.
Ngay sau đó, Quân Nghi Lãnh huy động toàn bộ Quân thị tìm Nhan Khanh, Đông Phương Cầm là một cái nữ nhân rắn rết, Nhan Khanh của nàng lại nhu nhược yếu lòng, nàng ấy chắc chắn sẽ gặp chuyện không hay.
Cảnh Hàn cùng trên dưới Quân gia ngay sau đó cũng điên cuồng theo thái độ của Quân Nghi Lãnh, tất cả ngả đi tứ phía bắt đầu tìm kiếm Nhan Khanh. Quân Minh hay tin cũng đứng ngồi không yên.
Động tĩnh của Quân gia lớn như vậy, Đông Phương Hạ làm sao không hay, Nhan Khanh mất tích, nàng cũng lo lắng khôn cùng. Không nói hai lời liền hạ lệnh cho Đông Phương gia tìm kiếm cho bằng được nhị tiểu thư, hơn hai hết nàng biết rõ chuyện này chỉ có thể là do Đông Phương Cầm làm ra.
Nàng vừa lo lắng cho Đông Phương Cầm làm điều gì dại dột mà dẫn lửa thiêu thân, nhưng cũng sợ con bé thương tổn Nhan Khanh. Thật sự vừa khó xử cũng vừa bất an.
Quân Nghi Lãnh lái xe liên tục tìm Nhan Khanh, mọi đoạn đường trong thành phố A nàng đều đi qua. Chỉ là vô vọng…
Nàng liên tục gọi cho Nhan Khanh, mong nàng ấy có thể nghe máy một lần chỉ là không một lần nào.
Rõ ràng tất cả đều đang nháo nhào cả lên nhưng khoảnh nhắc đó thiên địa như mất đi mọi âm thanh, không một điểm động tĩnh nào. Yên ắng đến kì lạ, xung quanh như câm bặt. Nhưng càng yên lặng càng trở nên rõ ràng điên cuồng của từng người… quỷ dị chết chóc…
*******
Tại một nơi khác, bốn bề đồng hoang vắng lặng, cỏ lau héo úa dưới lớp tuyết lạnh lẽo, một đoạn đường bắt qua cánh đồng này, yên tĩnh mà kinh dị. Tựa như một loài rắn máu lạnh nằm đó.
Nhan Khanh đứng trên đoạn đường đó, vóc người đơn độc tịch liêu. Nàng khoác áo ấm màu trắng cổ lông, vạt áo kéo dài đến giữa đùi, bao bọc lấy thân người kiều diễm. Chân đi ủng da cũng màu trắng tinh xảo. Dung nhan nàng tĩnh lặng dị thường, ôn nhu mà đạm nhiên, đôi đồng tử hắc ngọc một mảnh trống rỗng. Không hề tức giận hay kinh ngạc. Hai tay nàng cho vào túi áo khoác giữ ấm, ba ngàn tóc đen buộc thấp ở sau đầu, tựa như một dòng suối ngọc mà kéo dài đến tận thắt lưng. Cổ kính mà mỹ lệ.