[Bhtt][Tự Viết][Abo Văn] Tái Ngộ Tại Hậu Kiếp – chương 37- ám thủ – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt][Tự Viết][Abo Văn] Tái Ngộ Tại Hậu Kiếp - chương 37- ám thủ

Quân Nghi Lãnh một đường ôn nhu đưa Nhan Khanh về, nàng từng chút tỉ mỉ đặt nàng ấy xuống đệm chăn mềm mại. Mọi cử chỉ đều mang theo vô hạn ôn nhu cùng che chở. Nàng dùng khăn ấm thanh tẩy cho Nhan Khanh, thay một bộ quần áo ngủ để nàng ấy không khó chịu.

Xong việc thì cứ như vậy chăm chú nhìn Nhan Khanh ngủ, nữ nhân nàng luôn yêu đang ở ngay trước mắt, giá như có thể, nàng liền bẻ gãy mọi vây cánh của nàng ấy, bức Nhan Khanh cả đời này đều chỉ có một người là nàng. Nhưng nàng biết đó là điều không tưởng.

Một ngày không ăn uống gì lại bôn ba khắp nơi, Quân Nghi Lãnh dù khí lực có lớn thế nào cũng sẽ mệt mỏi, nàng quỳ xuống bên giường, tựa trán mình trên ngọc thủ của Nhan Khanh, cảm nhận được ái nhân đang chân thực bên mình mà thiếp đi.

Lúc Nhan Khanh tỉnh lại đều đã là sáng hôm sau, tuy nàng uống không nhiều nhưng đầu vẫn có điểm đau. Mất một lúc nàng mới nhìn rõ được hoàn cảnh của mình. Cũng không mấy chấn kinh, nhưng khi nhìn thấy Quân Nghi Lãnh gục bên giường nàng lại đau lòng không thôi.

Không tiếng động lấy chăn ấm khoác lên cho nàng ấy rồi chậm rãi rời giường. Tiến vào phòng tắm, nàng thuần thục tắm rửa rồi lại quần áo chỉnh tề, nhẹ nhàng mở cửa phòng. Nhưng nàng còn chưa được một bước ra khỏi phòng, giọng nói thanh lãnh của Quân Nghi Lãnh vang lên phía sau nàng \”Chị định đi đâu sao ?\”.

Nhan Khanh không trả lời cũng không quay đầu lại, nàng cứ thế mà ngẩn người, ba ngàn tóc đen như suối ngọc, phủ đi dung nhan của nàng, cũng không rõ nàng đang nghĩ gì.

Quân Nghi Lãnh chậm rãi đứng dậy, tấm chăn vì động tác của nàng mà tụt khỏi người, rơi trên đất lạnh băng. Nàng nhẹ giọng nhưng lại mang theo như có như không đau khổ \”Khanh Khanh, chị muốn đi đâu, có thể nói với em một tiếng không ? Em thật sự không chịu nổi cảm giác chị bỏ đi mà không một lời nào như vậy, tim em rất đau chị à…\” lời này đã biến thành cầu khẩn. Như một loài dã thú chịu đủ tổn thương mà trở nên rên rỉ trong bi thống.

Tiết trời bắt đầu lạnh hiu hắt, hoa tuyết lại nặng nề, che phủ đi một đoạn tình bi ai vô tận…

Nhan Khanh dù không quay lại nhìn Quân Nghi Lãnh nhưng ý tứ trào phúng thì đã không thèm giấu \”Khanh Khanh ? Tôi nghĩ trong mắt cô tôi chỉ là Dã Liên thôi chứ ?\”.

Quân Nghi Lãnh nhìn bóng lưng bi thương của Nhan Khanh mà tâm đâu như lăng trì, nàng tiến đến mấy bước, từng chữ kiên định nói \”Em đã nói rồi, vô luận chị là Nhan Khanh hay Dã Liên em cũng chỉ yêu một người là chị\”.

Nhan Khanh nghe thấy lời này thì bao nhiêu phẫn nộ cùng ủy khuất triệt để bùng nổ, như một cái tát hung hăng giáng vào má nàng đau điếng, kích khởi mọi dã thú điên cuồng trong người. Trong mắt Quân Nghi Lãnh nàng dễ dàng hồ lộng đến vậy sao.

Chỉ nghe thấy tiếng da thịt thanh thúy vang lên, Nhan Khanh cứ thế thẳng tay mà tát Quân Nghi Lãnh. Phảng phất như nàng đã dùng hết dũng khí lẫn tức giận của mình.

\”Quân Nghi Lãnh, cô nhìn cho rõ đi ! Tôi là Nhan Khanh không phải Dã Liên, tôi không phải là nữ nhân mà cô ngày nhớ đêm thương, tôi không phải thế thân, càng không phải là nơi phát tiết dục vọng để mặc cô chà đạp !! Tôi cũng không bao giờ cần đến thứ tình cảm thương hại thế thân đó của cô !! Bây giờ cô nói đi, nếu tôi không có dung nhan hay một điểm liên quan nào đến người gọi là Dã Liên, cô có yêu tôi không ?!! Hay thứ cô yêu chính là cái bóng của Dã Liên ở trong tôi ?!!\”.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.