[Bhtt][Tự Viết][Abo Văn] Tái Ngộ Tại Hậu Kiếp – chương 36- đối chọi – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt][Tự Viết][Abo Văn] Tái Ngộ Tại Hậu Kiếp - chương 36- đối chọi

Sáng hôm sau Nhan Khanh thức dậy cũng đã là chín giờ. Nàng nhẹ nhàng lách khỏi vòng ôm của Quân Nghi Lãnh, có điểm ngây ngốc nhìn phòng ngủ quen thuộc mà xa lạ trước mắt.

Nơi nàng có phải là nơi nàng thuộc về nàng, lại nhìn đệm chăn hỗn độn, tàn dư của một đêm cuồng hoa vẫn chưa phai hết, chỉ là một điểm vui vẻ như trước kia nàng cũng không có. Yên tĩnh đến tan nát cõi lòng.

Nàng nâng mắt nhìn Quân Nghi Lãnh đang nằm cạnh mình, gần sát bên người nhưng cũng xa xôi vạn dặm. Nữ nhân này có lẽ không thuộc về nàng, sớm đã là như vậy.

Nhan Khanh không tiếng động rời giường, tiến vào phòng tắm. Nhẹ nhàng nâng tay vặn mở vòi sen, nước lạnh ào ạt tuôn rơi. Nàng nhìn thấy bản thân trong tấm gương, một nữ nhân trần trụi, da thịt đầy vết cắn mút. Bầm tím đến ứa máu, tóc tai chật vật trong nước. Nhan Khanh có điểm khó tin, đây… là nàng sao.

Nàng chậm chạp nâng tay chạm vào tấm gương. Muốn tìm lại chút quen thuộc của bản thân, nhưng vô vọng, không có gì hết. Chỉ thấy nữ nhân trong gương kia đang nhếch môi, trào phúng trong mắt đã sớm không giấu được mà trào phúng nhìn nàng.

Nhan Khanh sao ? Nàng là Nhan Khanh, nếu vậy nàng ấy tại sao lại gọi nàng là Dã Liên…

Nếu có một lần… nàng cũng muốn biết nữ nhân có cái tên dễ nghe này trông như thế nào…

Là nữ nhân như thế nào lại có phúc phận được Lãnh yêu thương sâu đậm đến như vậy…

Nhan Khanh tự mình thanh tẩy đi dấu vết ái dịch của một trận cuồng hoang đêm qua. Nhưng vết cắn, hôn ngân, tiêu kí… nàng không rửa trôi được, càng không thể khiến bản thân mình quên đi những kí ức đau lòng đến khủng khiếp đêm qua…

Tất cả đã khắc sâu vào tim nàng, là dùng lưỡi dao sắc lạnh mà cứa vào tim nàng từng chút một, tê dại mà thống khổ.

Nàng rời khỏi nhà, một lần cũng không quay lưng nhìn lại Quân Nghi Lãnh vốn còn đang thụy miên ở trên giường.

Nhan Khanh vô định mà thẫn thờ đi về phía trước, cả túi xách hay bất cứ thứ gì nàng cũng không hề mang theo. Cứ thế tay không mà rời đi, có lẽ là không muốn lấy, hay là đã quên. Cả nàng cũng không rõ.

Một thân áo khoác màu tro mỏng manh, vóc người đơn bạc lầm lũi đi trong tuyết. Từng hoa tuyết nặng nề động lại trên vai. Hoa nở rộ trên ba ngàn tóc đen, bi ai như xướng một đoạn ly biệt…

Đông Phương Hạ vốn còn đang định quay về Đông Phương gia chuẩn bị mấy hôm nữa là tân niên. Nhưng lúc nhìn thấy dáng người kiều diễm mà đơn bạc, đứng thẫn thờ bên ngã tư. Tâm nàng cũng vì thế mà đau đớn. Không suy nghĩ nhiều Đông Phương Hạ liền vội vã xuống xe tiến tới chỗ Nhan Khanh. Có điểm cấp thiết nói \”Nhan Khanh, em đây là làm sao ?\”.

Nhan Khanh vẫn còn đang thất thần, nghe thấy giọng nói than lãnh của Đông Phương Hạ thì giật mình \”Đông Phương, Đông Phương lão sư ?\”.

Đông Phương Hạ thấy Nhan Khanh đều vì lạnh mà sắc mặt tái nhợt thì đau lòng, nàng vội tháo hạ áo ấm trên người mình xuống khoác lên vai gầy của Nhan Khanh. Nhíu mày nói \”Em là đang đi đâu ?\”.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.