[Bhtt][Tự Viết][Abo Văn] Tái Ngộ Tại Hậu Kiếp – chương 34- Dã Liên là ai – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt][Tự Viết][Abo Văn] Tái Ngộ Tại Hậu Kiếp - chương 34- Dã Liên là ai

Quân Nghi Lãnh sau khi nghe hết những lời của Quân Minh chỉ yên lặng, sau đó yếu ớt cười với Quân Minh \”Vâng, gia gia, Lãnh nhi đã hiểu rồi\”.

Quân Minh cũng khẽ gật đầu, không truy cứu đến chuyện này nữa, đơn giản hỏi han Quân Nghi Lãnh vài chuyện ở Quân thị thì tiễn người. Nhan Khanh cùng Quân Nghi Lãnh sau khi từ biệt Quân gia cũng như cũ trầm mặc mà về đến chung cư.

Lúc Nhan Khanh tiến ra khỏi phòng tắm thì Quân Nghi Lãnh lại đang ngồi bên giường chờ nàng, đối phương vẫn một thân sơ mi quần tây như ở Quân gia mà chưa thay ra, nàng ấy lẳng lặng nhìn nàng.

Có lẽ đã quá rõ ràng rồi, cả hai không thể trốn tránh mãi được nữa, đó không phải là cách.

Quân Nghi Lãnh ôn nhu vỗ vỗ đệm giường cạnh mình \”Khanh Khanh, ngồi bồi em một lúc được không ?\”.

Nhan Khanh hạ mi, sau đó chỉ yên lặng tựa lưng vào tường, đứng đối diện với Quân Nghi Lãnh. Ba ngàn tóc đen bung xõa mềm mại đến thắt lưng, tựa như suối ngọc, tuôn qua kẻ tay mà không kịp bắt lại.

Sắc mặt Quân Nghi Lãnh có điểm cứng đờ nhưng cũng nhanh chóng khôi phục lại nét đạm bạc như trà thường ngày. Nàng ngồi đó, đôi vai gầy mỏng manh, làn tóc đen tuyền buông hững hờ, ánh đèn nhu hòa hất lên sườn mặt nàng ấy một mảnh tịch liêu. Có lẽ là lần đầu tiên Nhan Khanh nhìn thấy Quân Nghi Lãnh yếu ớt đến như vậy.

Chỉ cách nhau có hai bước chân, nhưng lại như thiên nhai vạn trượng. Chỉ cần bước tới một bước liền rơi vào trong, vạn kiếp bất phục…

Cả hai yên lặng, không nói gì chỉ chờ đợi. Nhưng chờ đợi điều gì ?… cũng không rõ…

Cuối cùng Quân Nghi Lãnh nhẹ nhàng mở lời, ngữ khí lúc nàng nói chuyện với Nhan Khanh vẫn luôn ôn nhu như nước \”Em biết trong lòng chị đang có vướng mắt, chị nói đi, dù chỉ một ngày nhưng em đã không chịu được khi chị đối xử với em như vậy nữa\”.

Nhan Khanh yên lặng một lúc, đôi đồng tử hắc ngọc không gợn sóng mà nhìn Quân Nghi Lãnh. Mất năm phút mới nghe thấy nàng ấy từng chữ chậm rãi nói \”Dã Liên là ai ?\”.

Dã Liên là ai ?…

Dã Liên là ai ?…

Rõ ràng chỉ là bốn tự đơn giản nhưng lại như cắt đứt mọi mạch máu của Quân Nghi Lãnh, mà tiếng vọng của nó lại như chùy sắt mà hung hăng gõ vào lòng nàng. Thứ nàng không muốn đối diện nhất đã xảy ra.

Nàng nên nói thế nào, nói ra tất cả, Nhan Khanh có tin nàng không, cả bản thân nàng còn không tin được những chuyện hoang đường như vậy kéo dài cả hai kiếp người. Mà cho dù Nhan Khanh tin đi chăng nữa, nàng ấy vẫn sẽ hỏi ra một điều mà suốt thời gian qua nàng vẫn luôn chạy trốn.

Nàng biết rõ Nhan Khanh, nàng ấy có thể ủy khuất cầu toàn, nhưng khi đã không nhân nhượng thì mọi trốn tránh với nàng ấy đều sẽ biến thành lừa gạt. Cũng như khi nàng ấy bức nàng phải nói ra yêu nàng ấy.

Chính vì quá thấu hiểu nên mới trở nên sợ hãi…

Giọng nói Quân Nghi Lãnh vang lên giữa gian phòng yên ắng phá lệ khô khốc \”Dã Liên là chị\”.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.