Lăng Doãn nhìn đôi nữ nhân đang tình nồng ý mật bên kia mà cắn răng nghiến lợi. Không có nửa điểm chần chừ, Lăng Doãn liền nâng họng súng chết chóc về phía đó. Trong mắt oán độc rắn rết, nếu đã không thể nắm trong tay, hủy hoại là cách tốt nhất.
Chỉ là nàng còn chưa kịp nổ súng, thì tiếng lên cò lạnh băng đã vang lên bên tai nàng. Hai mắt Lăng Doãn tức khắc mở lớn, nghe thấy ngữ khí đùa cợt của một cái nữ nhân mà tâm nàng trùng đi mấy phần.
\”Lăng tiểu thư, bổng đả uyên ương là không nên\” Cảnh Hàn vừa cười vừa nói, Lăng Doãn thầm nghiến răng, nhưng tay cầm súng vẫn như cũ cứng rắn ngắm về phía đôi nữ nhân kia.
Đồng vu quy tận cũng không tồi… nếu nàng chết vẫn có thêm đệm lưng…
Quân Nghi Lãnh ôn nhu ấn đầu của Nhan Khanh chôn sâu trong lòng mình, khẽ thì thầm \”Ngoan, đừng nhìn, được không ?\”.
Nhan Khanh làm sao không nghe thấy những lời đó của Quân Nghi Lãnh, nàng gắt gao ôm chất lấy nàng ấy, hơn ai hết nàng biết rõ hành động tiếp theo của Quân Nghi Lãnh là vì cứu các nàng.
\”Đoàng !!…\”
Tiếng súng vang lên khô khốc quỷ dị, Lăng Doãn gục trên đất, ôm chắt lấy tay mình, huyết thẫm tràn qua kẽ tay rồi từng giọt đậm rơi xuống nền tuyết, tê rống trong đau đớn. Tiếng kêu bi thương thảm thiết như một loại dã thú bị lấy mất đi móng vuốt.
Cảnh Hàn cũng không ngờ Quân Nghi Lãnh lại hạ thủ nhanh đến vậy, cất súng vào lại ủng đi tuyết thầm tặc lưỡi, từ trên cao nhìn xuống Lăng Doãn. Lạnh nhạt nói \”May cho cô, Nghi Lãnh lần này chỉ phế đi của cô một tay, lần sau còn dám ngắm súng vào nàng thì mạng cô cũng sẽ bị phế\”.
Tuyết đã ngừng rơi, phong ba cũng từng chút lắng xuống, chỉ là dưới lớp tuyết đông lạnh lẽo đã vùi chôn đi huyết tinh của một cuộc lạm sát điên cuồng..
Sau đó, Quân Nghi Lãnh giao nộp Lăng Doãn cho quốc pháp, nàng ta bị kết án chung thân. Dùng toàn bộ phần đời thanh xuân còn lại chôn mình trong lao ngục…
Nhan Khanh khi biết những chuyện này cũng chỉ tĩnh lặng, không một điểm phản ứng. Mọi thứ về Lăng Doãn, nàng đã vô tâm. Có lẽ Nhan Khanh cũng không nhận ra được bản thân đang từng chút một mà trở nên lãnh huyết vô tình.
Hoa dại kiên cường sau phong ba… nhưng vì tự vệ cũng sẽ mọc ra gai nhọn…
**********
Đông Phương Cầm nhìn Đông Phương Hạ đột nhiên xuất hiện tại chung cư của mình. Trong lòng đã ẩn hiện tia thấp thỏm, quả nhiên Đông Phương Hạ cũng không vòng vo, trực tiếp nói thẳng \”Chị đã chuẩn bị để em đến chi nhánh Đông Phương gia ở Mỹ làm việc\”.
Đông Phương Cầm mở lớn hai mắt, ả ta gắt lên \”Ý chị là gì hả ? Ai cho phép chị tùy tiện quyết định thay tôi chứ ?\”.
Đông Phương Hạ vẫn cao lãnh điềm nhiên, nàng thâm trầm không rõ nói
\”Những chuyện em làm, chị đã nắm rõ được bảy tám phần rồi, chị đã cảnh cáo em không được động đến nàng nhưng em cố chấp không nghe. Cái kết của Lăng Doãn ngay trước mắt em không thấy rõ sao, một cái alpha đã bị hủy đi tay phải lại còn chôn thân trong lao ngục, sớm hay muộn Quân Nghi Lãnh cũng sẽ điều tra đến em, em nghĩ nàng sẽ tha cho em sao.