Mặc Mặc : Chương Mặc xin tặng TheJinng cảm ơn bạn đã luôn ủng hộ Mặc a (^3^) ♥♥♥~~
Mina-chan đọc truyện vui vẻ nha ↖(^ω^)↗
*********
Cuối cùng vẫn là Lăng Doãn không đủ kiên nhẫn mà nghe máy, nhẹ nhàng bật loa ngoài, nàng thật sự hiếu kì Quân Nghi Lãnh lúc này đã chật vật đến thế nào.
Chỉ là truyền ra điện thoại không phải là tiếng khóc hay lo lắng đến phát cuồng của Quân Nghi Lãnh, yên tĩnh đến kì lạ. Một lúc sau mới nghe thấy ngữ khí băng lãnh tràn ra \”Ngươi là kẻ nào ?\”.
Lăng Doãn ngẩn người, sau đó cười lớn \”Quả không hổ là Quân tổng, đoán ra nhanh đến vậy ?\”.
Quân Nghi Lãnh biết rõ Nhan Khanh sẽ không tùy tiện như vậy, trừ phi có kẻ đang bày tính quỷ ở sau lưng. Nhưng nàng vẫn không đoán ra được, rốt cuộc là ai làm những chuyện này. Lúc nghe thấy giọng của Lăng Doãn nàng đã rõ được bảy tám phần.
\”Lăng tiểu thư, cô thật khiến tôi mở rộng tầm mắt, không ngờ lại có kẻ bày kế với một cái omga\” ngữ khí của Quân Nghi Lãnh đã có thêm ba phần trào phúng.
Lăng Doãn cùng không nộ, ngược lại còn cười có vẻ rất cao hứng \”Quân tổng quá khen rồi, với tôi chuyện gì có lợi thì tôi làm thôi, liêm sĩ lễ nghĩa gì đó thật sự chẳng đáng để quan tâm\”.
Quân Nghi Lãnh cố gắng chế trụ lại dã thú đang lồng lộn trong ngực mình, nữ nhân này thật sự khiến kẻ khác buồn nôn đến cực điểm. Nàng nói \”Lăng Doãn, tôi không thích vòng vo, cô rốt cuộc muốn cái gì ?\”.
Lăng Doãn tựa tiếu phi tiếu \”Quân tổng đúng là một cái thương nhân, chỉ nói trao đổi lợi ích không nói lời vô nghĩa, tôi thấy cô cũng yêu thương Nhan Khanh quá nhỉ, nếu vậy cô cứ dùng Quân thị đến đổi lại nàng ấy đi.
Nói thẳng ra, nếu cô đem hết cổ phần cùng quyền lực tổng tài của cô ở Quân thị cho tôi, tôi liền trả ái nhân lại cho cô.
Nhưng mà cô cũng đừng nghĩ đến chuyện giải thoát cho Nhan Khanh, tuy thế lực Lăng gia chúng tôi không bằng Quân thị, nhưng xét về ám thủ, Lăng Doãn tôi chưa từng thua thiệt ai, vậy nên chỉ khi tôi nói thả, nếu không cả đời này cô đừng mong có thể gặp lại Nhan Khanh.
Vậy nên đây là cách duy nhất rồi, Quân tổng, cô chọn cái gì đâu, Quân thị hay một cái omga tầm thường ?\”.
Đầu dây bên kia yên lặng một lúc lâu, Lăng Doãn vẫn kiên nhẫn chờ đợi, nàng đánh cược tất cả vào nước cờ này, được ăn cả, ngả về không. Nhưng nàng tin quyết định của Quân Nghi Lãnh sẽ không làm nàng thất vọng. Quả nhiên một lúc nữa, ngữ khí Quân Nghi Lãnh vẫn tĩnh lặng như thường truyền ra \”Được, cô muốn khi nào sẽ trao đổi ?\”, trong lời không có một tia do dự hay thống khổ, phảng phất nàng chỉ đang dùng một vật cỏn con để trao đổi.
Lăng Doãn vui vẻ \”Khi nào thích hợp tôi sẽ nhắn lại địa điểm cùng thời gian, trước đó Quân tổng cứ yên tâm, Nhan Khanh dù thế nào cũng từng là tình cũ của tôi, tôi sẽ để nàng vẹn nguyên quay về bên cô\”.
Quân Nghi Lãnh đạm bạc, như có như không uy hiếp \”Tôi hi vọng Lăng tiểu thư có thể không tiểu nhân trong chuyện này, nếu Khanh Khanh hao một sợi tóc, cô từng hòng mơ tưởng điều gì\”.