[Bhtt][Tự Viết][Abo Văn] Tái Ngộ Tại Hậu Kiếp – chương 29- tự sát ? – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt][Tự Viết][Abo Văn] Tái Ngộ Tại Hậu Kiếp - chương 29- tự sát ?

Trước tết âm lịch, Quân Nghi Lãnh bận rộn không thôi. Quân thị là một tập đoàn lớn vậy nên trước khi nghỉ đông đều phải hoàn thành thống kê cuối năm, phát lương cho nhân viên cùng rất nhiều việc khác cần xử trí.

Quân Nghi Lãnh cũng vì thế mà đi sớm về khuya, Nhan Khanh thì không như vậy, nàng đã được nghỉ đông từ lâu. Nhưng nhìn Quân Nghi Lãnh bận đến quên bữa như vậy, nàng lại càng đau lòng. Muốn giúp nàng ấy nhưng lại không biết làm gì.

Nhìn đồng hồ đã điểm mười một giờ, chung cư vắng lặng đến đáng sợ, Nhan Khanh đơn độc dùng bữa. Nàng nhai ngụm cơm vô vị, trong mắt vươn đầy mệt mỏi, dù đã được Quân Nghi Lãnh nói rằng sẽ có mấy hôm không thể về bồi mình, nhưng nàng vẫn không kiềm được mà buồn bực trong lòng. Nàng thở dài mệt mỏi, rồi từ tốn thả lại chén cơm trong tay mình xuống mặt bàn lạnh lẽo.

Nhan Khanh cảm nhận khí tức của Quân Nghi Lãnh vươn đầy trong không khí, nhưng chỉ có mỗi mình nàng ở đây. Đơn độc đến đáng sợ.

Cuối cùng nàng vẫn là dọn dẹp hết bàn ăn, đơn giản tắm rửa một chút rồi lên giường nằm, nàng nhìn trần nhà tối tăm mà tịch mịch khôn cùng, cả tuyến thể sau gáy cũng đang từng chút một dày vò nàng. Không có Quân Nghi Lãnh, cuộc sống của nàng như thất sắc.

Lăn qua lộn lại trên giường, đệm chăn đều bị nàng làm nhăn nhúm, ba ngàn tóc đen của nàng phủ trên đệm chăn trắng muốt như một dải hải tảo. Mềm mại uyển chuyển.

Nhan Khanh cuộn người trong chăn, màn hình điện thoại trên tay nàng sáng tối liên tục, nàng đều đã nhắn được hơn mười tin cho Quân Nghi Lãnh. Lúc thì hỏi đối phương làm gì, ăn tối chưa, lúc thì hỏi khi nào thì về, nhưng tất cả nàng đều không gửi, nhắn đầy đủ rồi lại xóa đi. Nàng sợ chút tâm tư quấn quýt của mình sẽ làm phiền Quân Nghi Lãnh.

Chỉ qua hai hôm nữa, Quân Nghi Lãnh đã có thể nghỉ đông, các nàng liền có thể bồi bên nhau rồi. Nhan Khanh khẽ thì thầm như thể đang trấn an mình.

Chợt điện thoại trong tay nàng run khẽ, Nhan Khanh còn tưởng Quân Nghi Lãnh gọi cho mình, vội vã nhìn thử, nhưng đáp lại nàng lại là một dãy số lạ, vô tâm đến hững hờ.

Nhan Khanh thất vọng nên không muốn nghe máy, vất bừa điện thoại vào một góc nào đó. Rồi cuộn lấy người mình buồn rầu, nhưng người gọi khi nãy cũng thật sự kiên trì. Gọi liên tục cho Nhan Khanh, cứ tuần tự tắt đi rồi lại gọi. Chuông reo lên ồn ào.

Cuối cùng vẫn là Nhan Khanh nhấc máy, nhưng kì quái là đầu bên kia không một điểm âm thanh nào đáp lại, Nhan Khanh có điểm nhíu mày nói \”Xin hỏi ai ở đầu bên kia ?\”.

Cuối cùng mới nghe thấy ngữ khí quen thuộc truyền ra \”Nhan Khanh, chị thật sự không tin được em sẽ nghe máy, xem ra lão thiên gia không phụ lòng chị rồi\”.

Nhan Khanh ngược lại sắc mặt không tiếng động đông cứng băng lãnh, nàng lạnh lùng thốt \”Cô gọi cho tôi làm gì ?\”.

Đầu bên kia truyền đến tiếng cười ôn nhu của Lăng Doãn, xen lẫn trong đó là tiếng thở dốc cùng run rẩy, dù không nhìn thấy nhưng cũng có thể nhận ra đối phương đang ở một nơi rất lạnh.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.