[Bhtt][Tự Viết][Abo Văn] Tái Ngộ Tại Hậu Kiếp – chương 28- ẩn trong yên bình – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt][Tự Viết][Abo Văn] Tái Ngộ Tại Hậu Kiếp - chương 28- ẩn trong yên bình

Lúc Nhan Khanh tỉnh lại thì đã là là mười giờ sáng hôm sau. Tiết trời se se lạnh làm người khác lười biếng, Nhan Khanh cuộn mình thành nhộng rồi cứ thế nằm trên giường mà ngủ tiếp. Nàng thực sự chẳng còn chút khí lực để làm gì nữa rồi.

Quân Nghi Lãnh vận một thân tạp dề màu lam tiến vào trong phòng, thấy dáng vẻ lười biếng của Nhan Khanh thì cười nhẹ sủng nịch. Nàng từng bước chậm rãi tiến đến bên giường. Nhẹ nhàng nâng tay vuốt vuốt bờ mông căng tròn của Nhan Khanh qua lớp chăn ấm áp.

\”Khanh Khanh, dậy thôi, em đã nấu bữa sáng rồi\”.

Nhan Khanh lúc lắc một chút, biểu hiện mình còn muốn ngủ thêm, nàng nói bằng giọng mũi đáng thương \”Lãnh~~\”.

Quân Nghi Lãnh cũng không bị Nhan Khanh lay chuyển, ngọc thủ mò mẫn trong chăn, tìm đến phần eo nhạy cảm của Nhan Khanh, nặng nhẹ xoa nắn, thổi khí nóng bên tai nàng ấy \”Dậy thôi…\”.

Nhan Khanh vẫn không có động tĩnh, nàng chôn đầu sâu trong gối nằm, phảng phất làm vậy thì Quân Nghi Lãnh sẽ không trông thấy nàng.

Quân Nghi Lãnh dứt khoát ôm cả con nhộng Nhan Khanh kia vào phòng tắm, sau đó từ phòng tắm lại truyền ra tiếng kêu bi thương của Nhan Khanh \”Lãnh, em đừng động chỗ đó, chị dậy ngay đây…\”

Nhan Khanh mười phút sau lại ai oán mà ngồi trên bàn ăn, nhìn Quân Nghi Lãnh ngồi bên cạnh đang ôn nhu đút cháo cho mình. Nàng phồng má giận dỗi, tỏ vẻ sẽ không phối hợp với Quân Nghi Lãnh.

Quân Nghi Lãnh chậm rãi múc muỗng cháo, thổi nguội rồi lại tự mình thử độ ấm, thấy đã vừa phải thì mới đặt bên môi Nhan Khanh, ngữ khí dụ dỗ \”Ngoan, chị cứ nháo như vậy em sẽ làm vậy lần nữa đó\”.

Nhan Khanh nhớ đến cảnh lúc nãy trong phòng tắm thì rùng mình, nàng ấy thế nhưng lấy khăn ấm mà xoe tròn trong tuyến thể sau gáy của nàng, rất thỏa mái nhưng mà cũng rất khó chịu. Nàng phụng phịu chút nữa cũng nhu thuận hé môi để Quân Nghi Lãnh đút cháo cho mình.

Quân Nghi Lãnh thấy phiến môi kiều diễm của Nhan Khanh đóng mở ăn cháo thì không tự chủ được vui vẻ. Giá như nàng có thể bồi nàng ấy lâu hơn thì tốt quá rồi.

Cả hai nháo loạn hết một buổi sáng cũng ăn uống xong, Quân Nghi Lãnh tỉ mỉ thay Nhan Khanh xem xét thương thể một chút. Chỉ là vết xay xát nhỏ ở trên trán cùng má của Nhan Khanh, còn lại nặng hơn thì cũng là vết bầm ở cổ tay. Tất cả đều được Quân Nghi Lãnh thay băng thoa thuốc cẩn trọng.

Nhan Khanh cảm nhận được Quân Nghi Lãnh đang ôn nhu xoa bóp để tiêu bầm cho mình, lại nhìn sườn mặt chuyên chú của nàng ấy, tâm liền vui vẻ không thôi. Đối với nữ nhân, dù là alpha hay omega thì chỉ cần có thể bồi bên cạnh ái nhân mình thì đã là hạnh phúc. Có thể đơn giản nhưng cũng có thể là xa xỉ.

\”Lãnh… chị cảm thấy mình thật may mắn…\”

Quân Nghi Lãnh vẫn đang tập trung thoa thuốc cho vết bầm ở tay Nhan Khanh, cười khẽ hỏi lại \”Làm sao ?\”.

\”May mắn bởi vì đã có được một ái nhân hoàn mỹ như em, thật sự là rất may mắn…\” Nhan Khanh ôn nhu nói, trong ngữ khí đã không giấu được hạnh phúc cùng mãn nguyện.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.