Quân Nghi Lãnh đều đã sớm tỉnh lại, nhưng lại lười biếng mở mắt, đến khi cảm nhận được hành động trẻ con của Nhan Khanh mới sủng nịch mở mắt, ôm lấy tiểu miêu nghịch ngợm kia vào lòng. Nàng thấp giọng khiển trách \”Khanh Khanh chị thật hư, mới sáng đã nháo rồi…\”.
Nhan Khanh bỉu môi, nàng vùng vằng muốn thoát khỏi vòng ôm của Quân Nghi Lãnh. Úng thanh úng khí nói \”Ai nháo chứ, em đêm qua không phải đáng thương lắm hay sao, thế nào bây giờ lại như vậy hả ?\”.
Quân Nghi Lãnh cười cười, đôi môi sắc sảo kề sát bên tai Nhan Khanh, không nặng không nhẹ nói \”Chị mà còn nháo nữa, em không ngại muốn chị thêm một lần…\”.
Nhan Khanh tức thì yên tĩnh lại, chỉ có thể cắn môi uất ức mà không nói lời nào. Thật sự Quân Nghi Lãnh dám nói thì dám làm, mà nàng nếu bị \”muốn\” thêm lần nữa, đoán chừng sẽ khỏi rời giường.
Thấy Nhan Khanh nhu thuận, Quân Nghi Lãnh khóe môi liền cong cong hỉ nhạc, nàng ôn nhu xoa nắn eo cho Nhan Khanh, giúp nàng ấy giảm bớt chua xót.
Nhan Khanh cũng cọ cọ đầu vào lòng Quân Nghi Lãnh, biểu hiện mình rất thoải mái.
Sau đó Quân Nghi Lãnh lại như cũ bế Nhan Khanh vào nhà tắm, thay nàng ấy thanh tẩy. Nhan Khanh cũng đã sớm quen với động chạm của Quân Nghi Lãnh, thế nên cũng tùy ý nàng ấy phục vụ. Nhưng đến khi một ngón tay của Quân Nghi Lãnh nương theo ái dịch ẩm ướt của trận cuồng hoan đêm qua, từng chút một mà chen vào tuyến thể hạ thân của mình, nàng đã không kiềm được mà bật ra khinh ngâm.
Quân Nghi Lãnh thấy Nhan Khanh đang hung hăng trừng mình thì thấp giọng dụ dỗ \”Em là đang thanh tẩy cho chị, ẩm ướt như vậy chị không thấy khó chịu sao ?\”.
Nhan Khanh cũng chẳng thể làm gì, chỉ có thể tựa đầu bên vai Quân Nghi Lãnh, cảm nhận ngọc chỉ nàng ấy trong cơ thể mình, từng chút thanh tẩy vách tường ấm nóng kia. Tuyến thể nhu nhược sau khi mở thân càng trở nên nhạy cảm, chỉ mới vài cái động chạm, Nhan Khanh đã mềm nhũn như nước vì khoái cảm.
Cuối cùng phải mất thêm một tiếng nữa cả hai mới có thể chỉnh tề rời giường. Nhan Khanh dù có điểm mệt mỏi, nhưng vẫn kiên trì đến trường nghệ thuật. Nếu nàng cứ nghỉ học như vậy cũng không hay.
Quân Nghi Lãnh lại trái ngược với dáng vẻ mệt mỏi mềm nhũn của Nhan Khanh, thần thanh khí sảng, một thân vest đen càng thêm ưu nhã phi phàm.
Nàng chu đáo đưa Nhan Khanh đến tận trường nghệ thuật, ôn nhu đặt lên khóe môi nàng ấy một nụ hôn tạm biệt nữa mới lái xe rời đi.
Nhan Khanh nhìn theo bóng xe Quân Nghi Lãnh khuất đi mới ngượng ngùng sửa lại tóc tai rồi mới tiến vào bên trong. Dung nhan vốn ôn nhu giờ lại phủ thêm ba phần kiều mị, bừng bừng sức sống. Cả thân thể dưới ngọc thủ nuôi dưỡng của Quân Nghi Lãnh mà trở nên phá lệ thướt tha.
Rõ ràng là một omega ôn nhu cảnh đẹp ý vui, nhưng vào mắt một vài kẻ lại không như vậy. Một tầm mắt nóng bỏng nhìn theo bóng lưng Nhan Khanh, bên trong chứa đầy oán độc rắn rết, chỉ hận không thể xé bóng lưng kia thành trăm ngàn mảnh.
Nhan Khanh kết thúc buổi học cũng đã là hơn mười một giờ, nàng tiến ra ngoài cổng trường, chờ Quân Nghi Lãnh đến đón mình. Tiết trời vào đầu đông có điểm se lạnh, hoa tuyết đầu mùa đã lất phất trong không trung, Nhan Khanh thích nhất là tuyết đầu mùa. Nàng giấu mình sau lớp áo khoác vàng nhạt, nâng ngọc thủ đón những hoa tuyết nhè nhẹ.