[Bhtt][Tự Viết][Abo Văn] Tái Ngộ Tại Hậu Kiếp – chương 26- ấm áp – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt][Tự Viết][Abo Văn] Tái Ngộ Tại Hậu Kiếp - chương 26- ấm áp

P/s : wattpad của Mặc bị cái giống gì rồi, người ta cmt hay vote nó không thèm thông báo gì hết ! Im lặng đến đáng sợ ! Khốn lạn hơn cả up truyện cũng không cho =_=|||

**********

Tối hôm đó, tại biệt thự Đông Phương gia.

Đông Phương Cầm vẫn một thân hoa lệ dự tiệc từ Quân gia về, nàng từng bước kiêu ngạo mà bước vào đại sảnh. Người hầu xung quanh trông thấy nàng đều một bộ co rúm, không dám có nửa điểm quá phận.

Đông Phương Cầm nhấc đôi mắt xếch yêu diễm quét khắp phòng, thấy đám người hầu đều cúi đầu cung kính thì hài lòng. Nhếch môi thành nụ cười thâm sâu, tiếng giày cao gót gõ xuống sàn nhà lạnh tanh, vang lên dọc khắp hành lanh, như một loại âm vang đòi mạng.

Bây giờ vốn là giờ nghỉ của gia chủ, người dám gây ồn như vậy cũng chỉ có thể là nhị tiểu thư.

Đông Phương Cầm trực tiếp đến tận phòng thanh nhạc của tỷ tỷ mình. Đây là gian phòng có thể cách âm, chỉ duy nhất đại tiểu thư hưởng dụng, không ai dám bén mảng đến.

Quả nhiên lúc tiến vào trong, sau lớp kính thủy tinh cách âm, Đông Phương Hạ đang khép hờ mắt, chuyên chú thổi tiêu, dù không nghe thấy nhưng qua nét mặt sâu lắng như vậy cũng có thể biết được, Đông Phương Hạ đang thổi một đoạn bi khúc.

Quân tử ngọc tiêu, thuật tâm ngôn…

Bi khúc nhãn lệ, thuật tịch mịch…

Rõ ràng là một khung cảnh đẹp như một bức thủy mặc, nhưng Đông Phương Cầm lại cong khóe môi trào phúng.

Cuối cùng Đông Phương Hạ cũng chậm rãi dừng tiêu, có điểm nhíu mày nhìn Đông Phương Cầm qua cửa kính.

Đông Phương Cầm lại nhún vai cười cười. Nhẹ nhàng đặt ngọc tiêu vào giá đỡ, Đông Phương Hạ không nhanh không chậm mở cửa cho nàng ta vào.

Đông Phương Cầm tự nhiên như chốn không người, ngả người xuống đệm sofa, tư thái ung dung đến mị hoặc. Đông Phương Hạ cũng không quá để tâm đến nàng ta, bắt đầu dùng khăn lụa trắng muốt lau lau ngọc tiêu.

Một lúc sau mới thấy Đông Phương Cầm tựa tiếu phi tiếu \”Tỷ tỷ là đang tương tư ai sao ? Mất hết cả rạng rỡ ngày nào cả rồi\”.

Đông Phương Hạ có điểm cứng ngắc, sau đó lại tiếp tục động tác trên tay, phảng phất như chưa từng xảy ra, ngữ khí vẫn thanh lãnh như thường \”Sao đột nhiên lại nói điều này ?\”.

Đông Phương Cầm lười biếng vươn vai, bật cười u ám \”Tỷ a, thật không ngờ cũng mê muội ả họ Nhan kia\”. Trong mắt hàn quang đã luân chuyển, ngữ khí nàng ta như thể cười nhạo Đông Phương Hạ, nhưng cũng như cười nhạo người mà trong lời nàng ta \”cũng\” mê muội Nhan Khanh.

Đông Phương Hạ mày đẹp khẽ nhíu, dung nhan lạnh lùng hiếm khi xuất hiện vết nứt. Lời Đông Phương Cầm đã chạm vào vết thương mà nàng đã cố gắng lấm liếm suốt thời gian qua. Nhan Khanh là người nàng chỉ mê muội chứ không thể có được. Thật mỉa mai…

Đông Phương Cầm thu mọi dị thường của Đông Phương Hạ vào đáy mắt, khóe mắt xếch đã thêm mấy phần tiếu ý mơ hồ. Nàng ta như thật như đùa nói \”Đông Phương gia ta thật thảm bại, tôi thì bại trong tay một cái omega tầm thường, còn chị lại bại dưới một kẻ niên kỉ thấp hơn mình rất nhiều, aiz… thật đáng thương…\”.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.