Đêm đó đến khi tàn tiệc cũng đã là hơn mười một giờ, Nhan Khanh dù muốn dù không cũng uống vài ly rượu. Còn Quân Nghi Lãnh dù uống rất nhiều rượu nhưng nét mặt vẫn đạm nhiên bình thản như trà.
Các nàng cũng không định quay lại chung cư lúc trễ thế này, thế nên ở lại Quân gia một đêm. Quân Nghi Lãnh để mấy hầu gái trong nhà dìu Nhan Khanh tắm rửa nghỉ ngơi trước, còn mình thì tiễn khách ra cửa.
Chỉ là lúc nàng tiễn xong khách khứa thì một cái hầu gái cũng đến nói với nàng Nhan Khanh đang nháo mà không chịu tắm rửa. Quân Nghi Lãnh có điểm nhíu mày, Khanh Khanh ngày thường luôn nhu thuận thế nào lại nháo được.
Lúc về đến phòng mình, Quân Nghi Lãnh trông thấy cửa phòng tắm đóng chặt mà mấy cái hầu gái bên ngoài đều là một bộ lo lắng đang tiến tiến lui lui trước phòng tắm. Nàng tiến đến gõ gõ cửa phòng tắm \”Khanh Khanh, em vào được không ?\”.
Một lúc sau bên trong mới truyền ra ngữ khí rầu rĩ của Nhan Khanh \”Lãnh ?… em vào đi… Mình em thôi…\”.
Quân Nghi Lãnh nghe thấy Nhan Khanh đang làm nũng thì cười khẽ, trong mắt nhiễm đầy ôn nhu sủng nịch. Nàng chậm rãi vẫy vẫy tay để đám hầu gái thối lui. Đến khi gian phòng chỉ còn các nàng, Quân Nghi Lãnh mới chậm rãi tháo hạ áo vest khoát ngoài của mình, nhẹ nhàng đẩy cửa tiến vào trong.
Vừa tiến vào trong thì Quân Nghi Lãnh đều là dở khóc dở cười, bồn tắm đầy nước ấm, hơi nước bốc lên bốn phía nhà tắm rộng lớn. Mà Nhan Khanh lại đang cuộn người ngồi dưới vòi sen, nho nhỏ như một cái tiểu miêu, chôn đầu trong đầu gối của mình, cả váy dạ hội cũng chưa thay ra.
Quân Nghi Lãnh ngồi xuống bên cạnh Nhan Khanh, nhẹ giọng hỏi \”Khanh Khanh, chị đây là làm sao ?\”.
Nhan Khanh ngước mắt nhìn Quân Nghi Lãnh, trong đôi đồng tử hắc ngọc hơi nước vươn đầy, gò má ửng đỏ như nhỏ mâu. Môi mỏng mím chặt \”Lãnh… bọn họ quấy rối chị… đòi tháo bỏ quần áo của chị…\”.
Quân Nghi Lãnh thật sự không còn gì để nói, hóa ra Nhan Khanh là say mà hồ loạn. Nàng ôn nhu hôn hôn lên vần trán tinh xảo của Nhan Khanh, khuyên nhủ \”Chị nên tắm rửa, họ là đang muốn giúp chị tắm rửa. Ngoan, họ đều là beta, sẽ không dám quấy rối chị\”.
Nhan Khanh như hiểu như không hiểu, đầu nhỏ gật gật \”Ân, nên đi tắm, Lãnh, ta nên đi tắm…\”, nói rồi chỉ nháy mắt đã tháo bỏ dạ phục của mình, cả đồ lót cũng không chừa lại. Đã thế còn nhanh chóng nâng tay tháo luôn áo sơ mi mỏng manh của Quân Nghi Lãnh đối diện.
Quân Nghi Lãnh cũng chỉ có thể chiều theo Nhan Khanh, nhẹ nhàng phối hợp theo, để nàng ấy dễ dàng hành sự. Mà tầm mắt lại không tiếng động liếc qua đôi tuyết phong đang bại lộ trong không khí của Nhan Khanh, yết hầu khẽ nhấp nhô, đều đã hai ngày rồi nàng không chạm vào nàng ấy đâu, hiện tại nàng ấy như vậy chẳng khác nào đang mời gọi nàng.
Nhan Khanh ôn nhu tháo hết quần áo của Quân Nghi Lãnh sau đó, lại vùi đầu vào lồng ngực đối phương, an tĩnh như đã ngủ.
Quân Nghi Lãnh thật sự đều không biết phải nói gì, ngọc thủ luồn qua đầu gối của Nhan Khanh, không tốn chút lực đã dễ dàng nâng nàng ấy dậy, từng bước nhẹ nhàng mà mang nàng ấy cùng mình tiến vào bồn tắm rộng lớn thiết kế theo cấu trúc chìm.