[Bhtt][Tự Viết][Abo Văn] Tái Ngộ Tại Hậu Kiếp – chương 23- đến nhà bạn gái – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt][Tự Viết][Abo Văn] Tái Ngộ Tại Hậu Kiếp - chương 23- đến nhà bạn gái

Quân Nghi Lãnh vẫn một mực chờ Nhan Khanh trả lời mình, cuối cùng cũng nghe thấy ngữ khí trong trẻo vô vi của Nhan Khanh \”Hảo, nếu vậy hôm đó chị sẽ đi với em\”.

Sau lại nhẹ nhàng đẩy đẩy Quân Nghi Lãnh vào phòng tắm, cười nói \”Còn bây giờ em đi tắm nhanh lên, đã muộn rồi\”.

Quân Nghi Lãnh cũng nhu thuận nghe theo nàng, thành thật tiến vào trong tắm rửa. Sau khi vóc người cao ngất của Quân Nghi Lãnh khuất đi, Nhan Khanh mới chậm chạm thu liễm tiếu ý của mình lại.

Đây là những gì nàng muốn sao, nàng lao đi như tên bắn mà không biết đích đến như vậy là tốt hay xấu đây.

***********

Sáng hôm sau là chủ nhật, vậy nên Quân Nghi Lãnh ở nhà dành cả ngày để bồi Nhan Khanh.

Trong nhà bếp, Nhan Khanh nhéo nhéo tai của Quân Nghi Lãnh, trách mắng \”Chị đã nói không được cho nhiều muối rồi mà, xem đi canh đều bị em làm hỏng\”.

Quân Nghi Lãnh bị mắng thì ủy khuất hề hề \”Không phải chị cười nhạo em không biết nấu ăn, em mới học nấu a\”.

Nhan Khanh đều là một bộ rèn sắt không thành thép mà nhìn Quân Nghi Lãnh, lại nhìn mười ngón tay thon dài, thẳng tắp như đũa ngọc của nàng ấy. Nàng chỉ có thể thừa nhận một điều, bàn tay hoàn hảo như vậy chẳng thích hợp với khói lửa nhà bếp một chút nào. Vẫn là nàng ấy pha trà sẽ dễ nhìn hơn. Vậy nên Nhan Khanh dứt khoát vất Quân Nghi Lãnh ra khỏi nhà bếp, không cho nàng ấy vào nữa.

Một bữa sáng ồn ào cuối cùng cũng như vậy mà trôi qua. Sau đó Quân Nghi Lãnh lại dạy Nhan Khanh pha trà, Nhan Khanh có điểm ngẩn ngơ mà nhìn từng ngón tay như ngọc của Quân Nghi Lãnh uốn lượn pha trà, vân đạm phong khinh, tư thái điềm nhiên tĩnh lặng, từng bước phức tạp mà thuần thục nấu nước pha trà. Dung nhan ngọc khắc của Quân Nghi Lãnh như ẩn như hiện sau lớp hương khí mỏng manh, phá lệ trở nên chuyên chú mà mị hoặc.

\”Trong trà đạo, nói đơn giản nhất là khi pha trà cùng thưởng trà thì phải giữ mình hài hòa, tĩnh lặng, mãn nguyện và trung thực. Quan trọng nhất vẫn là tĩnh lặng, khi tâm tĩnh trà mới tĩnh, tâm bất tĩnh trà bất thành. Không thể vội vàng cũng không thể mang quá nhiều ưu tư khi pha trà, đó là điểm tối kị.

Pha trà, thưởng trà là để có thể bình tâm tĩnh khí, để có thể nhìn thấu tâm mình, cũng là có thể tìm thấy lời giải cho mọi rắc rối mà ta đang gặp phải\” Ngữ khí Quân Nghi Lãnh rất mềm, rất nhẹ từ tốn giảng giải cho Nhan Khanh về trà đạo. Động tá kha trà trên tay vẫn thuần thục như cũ.

Nhan đồng học cực kì nhu thuận ghi nhớ hết, sau đó thì thử tự mình pha chén trà. Tuy là hơi đắng nhưng miễn cưỡng cũng coi như công thành danh toại.

Sau đó Quân Nghi Lãnh lại dạy Nhan Khanh luyện chữ, Nhan Khanh có điểm khó tin nói \”Lãnh, em biết viết cổ tự Đông Yên sao ?\”.

Quân Nghi Lãnh chỉ cười nhạt mà không đáp, nhưng vành tai tinh xảo của nàng lại lần nữa bị Nhan Khanh nhéo nhéo \”Thật đáng ghét, em thế nào lại hoàn hảo đến vậy chứ\”.

Quân Nghi Lãnh lại có điểm chu môi, bắt lấy tay của Nhan Khanh áp vào má mình cọ cọ, ngữ khí như làm nũng \”Hoàn hảo thế nào cũng không phải đã là người của chị rồi hay sao\”.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.