[Bhtt][Tự Viết][Abo Văn] Tái Ngộ Tại Hậu Kiếp – chương 21- thẳng thắn – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt][Tự Viết][Abo Văn] Tái Ngộ Tại Hậu Kiếp - chương 21- thẳng thắn

Lúc Nhan Khanh tiến ra cũng đều bị khí thế sắc lạnh của hai cái nữ alpha kia làm cho hoảng sợ. Thân thể không tự chủ được mà run rẩy liên tục.

Quân Nghi Lãnh là người đầu tiên nhận ra dị động của Nhan Khanh. Nàng nhẹ nhàng thu hồi lại tin tức tố, tiến tới chỗ Nhan Khanh, ôn nhu ôm lấy nàng ấy vào lòng. Hành động đơn giản nhưng lại như hung hăng đánh một cái tát vào mặt Lăng Doãn. Đau điếng mà chua chát.

Nhan Khanh đều là được hương trà của Quân Nghi Lãnh làm bình tâm, nàng khẽ nhíu mày nhìn Lăng Doãn. Trong mắt đã có mấy phần không vui.

Lăng Doãn so với mấy hôm trước càng thêm thâm trầm, như hàn mai đã úa tàn, sớm không còn tìm lại được tiêu soái của ngày xưa. Nàng tiến tới chỗ của Nhan Khanh, hoàn toàn xem Quân Nghi đứng bên cạnh bằng thừa \”Nhan Khanh, chị có chuyện muốn nói với em\”.

Nhan Khanh định từ chối nhưng khi nhìn thấy sắc mặt âm hàn của Lăng Doãn, tâm không tự chủ có điểm hoảng hốt. Quân Nghi Lãnh một tay không dấu vết xoa xoa eo nàng trấn an, nhẹ giọng nói \”Thật có lỗi với Lăng tiểu thư rồi, tôi còn đang định đưa hôn thê mình đi ăn đâu\”.

Từ bạn gái đã nhanh chóng biến thành hôn thê. Đám người xem náo nhiệt xung quanh hút khí lạnh liên tục, thật không ngờ hai cái nữ nhân đang hô phong hoán vũ lại ở đây cùng tranh tình nhân, loại chuyện thiên cổ khó gặp này ai có thể bỏ qua. Nhiều kẻ còn lén lút lấy điện thoại chụp ảnh. Đoán chừng tin sáng mai trên báo e sẽ là chuyện này.

Lăng Doãn vẫn không đặt lời của Quân Nghi Lãnh vào mắt, chăm chú nhìn Nhan Khanh chờ hồi đáp, hàn quang trong đáy mắt luân chuyển liên tục.

Nhan Khanh khẽ mím môi, đây không phải là lần đầu tiên Lăng Doãn nói rằng muốn nói chuyện với nàng. Tránh né cùng dây dưa mãi thế này cũng không phải cách hay, nàng vỗ vỗ tay của Quân Nghi Lãnh đang ôm mình, ẩn ý thả nàng ra.

\”Tôi sẽ nói chuyện với chị, nhưng mà không phải ở đây, qua quán cà phê bên đường được không ?\” lời của nàng rất nhẹ, dường như không có mấy phần để tâm đến chuyện này.

Lăng Doãn nghe Nhan Khanh nói xong thì khóe môi cong cong, nàng như có như không đắc ý nhìn Quân Nghi Lãnh.

Nhan Khanh xoay qua Quân Nghi Lãnh, đối phương đều đã không vui nhíu mày nhìn nàng, trong đôi đồng tử hổ phách đã có mấy phần ủy khuất. Nhan Khanh cảm thấy tâm mình đều nhuyễn thành một vũng xuân thủy, kiềm không được mà nhón chân, nhẹ nhàng đặt môi mình lên phiến môi sắc sảo kia, nhỏ giọng thì thầm \”Chờ chị một chút, được không ?\”.        

Quân Nghi Lãnh trông thấy Nhan Khanh không chỉ dần tiếp nhận mình mà còn công khai trước nhiều người như vậy thì tâm tình liền hỉ hỉ nhạc nhạc. Nhu thuận đỗ xe bên đường, thành thật ngồi chờ nàng.

Còn Lăng Doãn đứng bên cạnh thì xiết tay đến mức móng tay ấn sâu trong da thịt ứa máu mà vẫn không hay biết. Cuối cùng cũng chỉ có thể cắn răng nghiến lợi mang Nhan Khanh đến quán cà phê đối diện.

Cả hai người lần lượt an vị, Nhan Khanh gọi một tách trà mà mình vẫn luôn dùng. Còn Lăng Doãn thì là capuccino.

\”Chị nói đi, tôi không có nhiều thời gian\” Nhan Khanh lạnh nhạt nói, không rõ từ khi nào kiên nhẫn của nàng đối với Lăng Doãn hay Tư Lệ đều trở nên ít ỏi đến đáng thương.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.