[Bhtt][Tự Viết][Abo Văn] Tái Ngộ Tại Hậu Kiếp – chương 20- quay về (H) – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt][Tự Viết][Abo Văn] Tái Ngộ Tại Hậu Kiếp - chương 20- quay về (H)

Nhan Khanh đều là bất đắc dĩ mà tiễn Quân Minh ra cửa, chờ đoàn tháp tùng đi xa mới quay vào trong đóng cửa lại.

Thật sự ngượng ngùng chết nàng rồi, cái gì mà chịu tránh nhiệm chứ. Nàng đã làm gì Quân Nghi Lãnh đâu.

Sáu giờ Nhan Khanh dùng xong bữa tối, không có Quân Nghi Lãnh thời gian với nàng dài đến đáng sợ. Rảnh rỗi điều cầm một  chút, Nhan Khanh tắm rửa xong liền lên giường nằm. Nhìn màn hình điện thoại tối đen mà lòng nàng lạnh lẽo, Quân Nghi Lãnh chưa bao giờ để nàng chờ tin nhắn hồi đáp quá năm phút, nhưng đều đã ba tiếng rồi nàng ấy vẫn chưa trả lời nàng.

Nhìn đồng hồ điểm mười một giờ tối, Nhan Khanh mới biết bản thân đã chờ lâu đến vậy, lấy chăn quấn mình thành con nhộng, Nhan Khanh cứ lăn lộn qua lại trên giường.

Nửa mê nửa tỉnh, nàng cảm thấy bản thân lại lọt vào vòng ôm ấm áp vươn đầy hương trà kia. Có điểm khó tin mở mắt, nương theo ánh trăng le lói ngoài cửa sổ, nàng nhìn thấy đôi đồng tử hổ phách đang nhu tình nhìn mình. Nhẹ nhàng nâng tay chạm vào dung nhan ngọc khắc kia, nàng mới tin Quân Nghi Lãnh đang nằm cạnh nàng.

\”Em về khi nào ? Thế nào lại…\” Nhan Khanh còn chưa nói hết lời, Quân Nghi Lãnh đã dịu đang hôn hôn lên khóe môi nàng, có điểm mệt mỏi thở dài \”Còn không phải lo lắng cho chị mà chạy về, còn chị thế nhưng lại vui vẻ làm nhộng trên giường\”.

Nhan Khanh có điểm đỏ mặt, nhìn thế Quân Nghi Lãnh một thân vest trắng chưa kịp thay ra cùng phong trần nhiễm đã đầy thác tóc đen, tâm liền có điểm đau lòng, nàng nhẹ nhàng hôn hôn lên chóp mũi tinh xảo của đối phương. Lại có điểm mê muội mà nhìn bạc thần đang ngay trước mắt mình, môi Quân Nghi Lãnh rất tinh tế, khóe môi có điểm hơi cong, phiến môi mỏng mà sắc sảo như họa.

Kiềm lòng không được mà dán môi mình lên đó, Nhan Khanh cảm giác nàng đã khao khát điều này từ rất lâu rồi.

Đồng tử hổ phách của Quân Nghi Lãnh mở lớn, nhìn thấy rèm mi Nhan Khanh buông hạ run run cùng hương liên hoa thanh thuần trên môi, nàng mới tin được rằng Nhan Khanh là đang chủ động.

Nhẹ nhàng hé miệng, đầu lưỡi của Quân Nghi Lãnh linh hoạt như rắn nước mà trượt ra, vẽ vời lên phiến môi mềm mại đang dâng hiến cho mình. Nhan Khanh cũng nhu thuận hé môi để nàng ấy xâm chiếm. Cảm nhận được thứ ấm mềm đang từ tốn lấy đi từng tấc hơi thở của mình. Hương trà ôn nhu mà chậm rãi ngập tràn trong khoang miệng.

Quân Nghi Lãnh từng chút một quấn lấy đầu lưỡi mềm mại kia, yết hầu nàng nhấp nhô liên tục nuốt lấy mật ngọt mà bản thân vừa lấy được. Nàng ôn nhu mà tà ác dụ dỗ Nhan Khanh quấn quýt lấy mình, sau đó lại từng chút một lui về. Nhan Khanh vốn còn đang say mê trong khoái cảm của nụ hôn, làm sao chấp nhận được đối phương cứ thế rời bỏ mình. Vậy nên nàng mặc cho hô hấp đang dồn dập cùng thân thể xao động không chịu nổi, ngốc nghếch như thiêu thân mà đuổi theo Quân Nghi Lãnh.

Quân Nghi Lãnh cảm thấy mục đích của mình đã đạt được thì vui vẻ. Nàng dụ dỗ thứ mềm ngọt kia tiến vào khoang miệng mình, bản thân cũng không vội như có như không đụng chạm càng thêm khiêu khích Nhan Khanh lún sâu hơn.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.