Tại Quân gia, thư phòng Quân gia chủ, một cái lão nhân râu tóc trắng xóa như lê hoa, nét mặt nghiêm nghị kinh người. Ông ngồi trên ghế gỗ đàn hương, quải trượng khắc hắc long gào thét. Một cái nam nhân trẻ tuổi kính trọng dùng hai tay đưa cho ông một phong thư.
Quân gia chủ cũng không vội, từ tốn đón lấy, chậm rãi tháo phong thư ra. Bên trong có rất nhiều ảnh, đều là ảnh chụp của Quân Nghi Lãnh cùng Nhan Khanh. Có lúc là khi các nàng đang đi mua sắm, có lúc là cùng đi chung xe, cả bức ảnh Nhan Khanh hôn tạm biệt Quân Nghi Lãnh tại sân bay cũng có.
Sắc mặt Quân gia chủ thâm trầm không rõ, bàn tay đã điểm đồi mồi khẽ chạm vào Quân Nghi Lãnh trong ảnh, đôi mắt rắn rỏi sâu không thấy đáy, chỉ nghe thấy giọng ông thâm sâu cực điểm vang lên \”Điều tra về cái omega này, một điểm cũng không được thiếu\”.
Nam nhân trẻ tuổi đứng cạnh ông vẫn nhất mực cung kính, nhẹ nhàng cúi người nhận lệnh.
**********
Nhan Khanh bắt taxi đến trường nghệ thuật, buổi khảo nghiệm của nàng là vào chín giờ sáng. Nàng vận một bộ váy ren liền thân màu lam, thắt lưng kết một đóa hoa hồng đính cườm, chân váy dài qua gối một chút, phần ren lượn lờ như cánh bướm mỏng manh quanh chân nàng, tay áo của váy dài đến khuỷu tay, nhẹ nhàng ôm lấy cánh tay tựa ngó sen. Ba ngàn tóc đen bỏ xõa đến thắt lưng, mềm mại như suối ngọc. Dung nhan ôn nhu mà đạm nhiên, không son phấn càng phá lệ thanh thuần mỹ lệ.
Lúc nàng xuất hiện ở trường nghệ thuật cũng câu lấy sự chú ý của vài học viên.
Nhan Khanh có điểm thẫn thờ mà đi trên hành lang trường nghệ thuật, khắp nơi đều vươn đầy khí chất cổ xưa, cả kiến trúc cũng có ba bốn phần cổ kính, bài trí cũng là những bức thủy mặc tứ bình, thật sự khiến người khác tâm bình khí lặng lại.
Nhan Khanh từng bước đi trên hành lang, tâm tình thư thái mà ngắm nhìn cảnh vật. Nhưng trùng hợp thế nào nàng còn chưa đến được văn phòng khảo nghiệm, nàng đã đụng phải một người vừa chăm chú xem văn kiện vừa vội vàng đi hướng ngược lại.
Văn kiện trên tay người kia cũng vì thế mà rơi tứ tung trên đất, Nhan Khanh đều bị đụng đến da thịt sinh đau, nhưng người kia lại vẫn như thường sóng lưng thẳng tắp.
Nhan Khanh nhận ra khí tức của đối phương là một cái alpha, còn là một nữ alpha, nữ nhân trước mắt nàng hẳn là hai sáu, hai bảy tuổi. Vóc người cương nghị đặc trưng của alpha, dung nhan lạnh nhạt như nước, cặp kính gọng đen nho nhã, ba ngàn tóc đen buộc gọn sau đầu, phá lệ thành thục. Nàng ấy đang nhíu mày nhìn nàng, Nhan Khanh vội hữu lễ nói \”Thật xin lỗi\” rồi nhẹ nhàng ngồi xuống nhặt lại văn kiện cho nữ nhân kia.
Mà nàng ấy cũng giống nàng, ngồi xuống nhặt lại giấy tờ của mình, hành động của cả hai người đều xuất phát từ phép lịch sự thông thường, cũng không quá nhiều để tâm đến chuyện vừa rồi, dù thế nào thì đó cũng chỉ là một sự cố nhỏ.
Nhưng vô tâm hữu tâm thế nào, nữ nhân đang gấp gáp nhặt văn kiện kia lại nhặt nhầm mà cầm lấy tay Nhan Khanh. Cả hai phút chốc ngẩn người, sau đó vội vã tách nhau ra. Nhan Khanh có điểm bối rối đứng lên trao lại văn kiện cho nữ nhân alpha kia rồi rời đi ngay.