Mấy hôm sau đó, Nhan Khanh nhận được đơn xét nhận của trường nghệ thuật, nàng được nhận vào học, thứ năm tới đến trường để thử khảo nghiệm.
Chỉ là từ đầu thứ hai, Quân Nghi Lãnh đã bận công tác tại thành phố B, đầu tháng sau mới có thể về, Nhan Khanh vì bận rộn cho buổi khảo nghiệm nên không thể đi cùng nàng được.
\”Chị nghe nói thành phố B hiện tại đều đang tuyết rơi, hẳn là rất lạnh, nếu ra ngoài em nhớ mang theo áo ấm biết không ?\” Nhan Khanh ngồi trên giường, tỉ mỉ xếp khăn áo vào vali cho Quân Nghi Lãnh.
Quân Nghi Lãnh vốn còn đang thành thật ở bên cạnh xem văn kiện nhưng nhìn thấy dáng vẻ hiền thục của Nhan Khanh, lại kiềm không được mà ôm lấy vòng eo tinh tế đó, cọ cọ sườn mặt lên làn tóc của Nhan Khanh.
Nhan Khanh cảm nhận được Quân Nghi Lãnh đang làm nũng thì bật cười, động tác trên tay vẫn đều đặn như cũ, ngữ khí không tự chủ được nhu nhuyễn đi mấy phần \”Làm sao ? Quân tổng hôm nay lại muốn được hôn nhẹ sao ?\”.
Quân Nghi Lãnh nghe thấy trêu đùa trong lời của Nhan Khanh thì nở nụ cười sủng nịch, nàng tiếp tục sườn sượt lấy da thịt của Nhan Khanh, thoải mái đến thở dài \”Mấy hôm em vắng nhà, nếu chị có khó khăn gì, đều phải gọi cho em, biết không ?\”, nàng muốn trở thành một người quan trọng trong lòng của Nhan Khanh, là một cây đại thụ để nàng ấy có thể dựa vào, khi khó khăn người đầu tiên nàng ấy nghĩ đến phải luôn là nàng.
Nhan Khanh gật đầu \”Ân, đều sẽ gọi cho em\”, Nhan Khanh sẽ không bao giờ nghe ra được nhiều ý nghĩa như vậy, đối với nàng Quân Nghi Lãnh vẫn còn đang làm nũng. Lại nghe thấy ngữ khí ôn nhu của nàng ấy \”Em có cái này cho chị\”.
Nhan Khanh cũng chỉ tùy tiện hỏi lại \”Làm sao ?\”.
Quân Nghi Lãnh lật đật rời giường, mờ ám mười phần chạy đến thư phòng tìm gì đó. Nhan Khanh thấy nàng rời đi cũng chỉ cười khẽ, suy nghĩ một lúc cũng xếp thêm mấy cái áo ấm vào vali.
Lại trông thấy Quân Nghi Lãnh mang theo một hộp gỗ chạm khắc hoa văn dài gần một thước tiến vào. Nhan Khanh mày đẹp khẽ nhíu \”Lãnh, cái gì vậy ?\”.
Quân Nghi Lãnh nhẹ nhàng ngồi xuống đặt hộp gỗ vào tay nàng, khẽ thì thật \”Chị mở ra xem là được rồi\”.
Nhan Khanh thành thật nghe theo, tỉ mỉ tìm chốt mở rồi mở hộp gỗ ra, lúc trông thấy vật ở bên trong, nàng cũng một trận hút khí lạnh. Bên trong cư nhiên là một thanh cổ cầm tinh xảo.
Thanh cổ cầm được làm từ gỗ ngô đồng đỏ tựa như huyết thẫm, thân cầm thon gọn, chiều ngang chỉ hơn một gang tay một chút, hoa văn liên trì kim sắc như ẩn hiện trên thân cầm, bảy dây đàn căng thẳng ngay ngắn, trên một đầu cầm còn treo một ngọc bội bán nguyệt màu lam, gần như trong suốt. Quả là một thanh cổ cầm thượng phẩm, Nhan Khanh kiềm không được mà ngâm khẽ
\”Bán nguyệt, điều cầm, thưởng liên hoa
Minh nguyệt, khiết âm, liên thanh thuần\”
Sau lại vui vẻ nhìn Quân Nghi Lãnh \”Loại cổ cầm này bây giờ rất hiếm, em thế nào mà có được\”.
Quân Nghi Lãnh ôn nhu hôn hôn lên khóe môi Nhan Khanh, nhẹ giọng nói \”Ông nội em rất thích cổ nhạc, mấy loại cổ cầm này ông đều có rất nhiều, em là lấy trộm một cây cho chị\”.