[Bhtt][Tự Viết][Abo Văn] Tái Ngộ Tại Hậu Kiếp – chương 15- tìm đến tận cửa – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt][Tự Viết][Abo Văn] Tái Ngộ Tại Hậu Kiếp - chương 15- tìm đến tận cửa

Nhan Khanh có điểm do dự, không rõ có nên mở cửa hay không, nhưng nữ nhân bên ngoài cũng thực sự kiên nhẫn, tiếp tục không ngừng ấn chuông cửa.

\”Tổng tài, em biết chị đang ở trong đó, thật ra xe của em mang đi bảo trì rồi nên em muốn xin đi nhờ xe chị…\”

Cuối cùng vẫn là Nhan Khanh vạn phần bất đắc dĩ mà mở cửa, hữu lễ gật đầu cười nói \”Đông Phương tiểu thư\”.

Liền nghe thấy ngữ khí chanh chua của Đông Phương Cầm \”Cô thế nào lại ở đây hả ?!\”, trong đôi mắt xếch kia đều là không thể tin cùng khiếp sợ. Sau chuyện hất cà phê lần trước, Đông Phương Cầm hay tin nữ thư kí kia bị nghỉ việc thì vui vẻ không thôi, trong lòng Quân Nghi Lãnh, ả vẫn có trọng lượng hơn cái nữ omega thấp hèn kia. Vì không thể làm rối loạn kỉ cương nên Quân Nghi Lãnh mới vờ giáng chức nàng, nhưng lại sa thải cái nữ thư kí kia. Không phải rõ ràng nàng quan trọng hơn cô ta nhiều hơn sao.

Lại nói nàng là một trong ít người biết được, Quân Nghi Lãnh có nhà ở đây, cố tình mua một căn ngay bên cạnh để có thể tiếp cận Quân Nghi Lãnh dễ dàng. Chỉ tiếc Quân Nghi Lãnh không thường ở đây, may mắn hôm qua nàng ấy thế nào lại đến ở chung cư của mình. Vậy nên sáng nay nàng mới cố tình tìm đến. Nhưng lại gặp nữ nhân này mở cửa bảo nàng làm sao chịu cho được.

Nhan Khanh cười đạm bạc, không trả lời câu hỏi của Đông Phương Cầm, mà hỏi chuyện sang chuyện khác \”Đông Phương tiểu thư là đến tìm tổng tài sao ? Nàng đã đi làm rồi\”.

Đông Phương Cầm làm sao chịu được cảnh này, ả nghiến răng nói \”Một cái omega hạ tiện như cô đúng là làm người khác nhìn bằng con mắt khác, có thể bò đến tận nơi này, quả thực phi phàm hơn người\”.

Nhan Khanh chỉ liễm liễm khóe mắt \”Đông Phương tiểu thư, nếu cô đến đây chỉ để nói những lời này thì xin lỗi, tôi không tiếp đón được cô\” nói rồi nàng nhẹ nhàng vào trong nhà đóng cửa, không đặt sắc mặt khó coi đến tận cùng của Đông Phương Cầm vào trong mắt.

Đông Phương Cầm đều đã giận đến một ngụm răng nhà đều cắn nát. Hung hăng giẫm giày cao gót xuống sàn nhà mà rời đi.

Nhan Khanh sau khi vào trong nhà lại kiềm không được mà bật cười khanh khách, cái nữ nhân này so với nàng còn lớn hơn ba tuổi, so với Quân Nghi Lãnh là sáu tuổi, lại có thể gọi nàng ấy là chị dễ như vậy, thật sự làm người khác mở rộng tầm mắt.

Nhan Khanh cũng không đặt chuyện này trong lòng, tiếp tục làm việc của mình, nàng còn đang phân vân nấu gì cho bữa trưa hôm nay thì lại nhận được điện thoại của Châu Khinh Ngọc, gọi nàng đến trường gấp. Nhan Khanh cũng không còn lựa chọn nào khác, nàng đơn giản nhắn vài dòng gửi qua cho Quân Nghi Lãnh, phòng nàng về trễ nàng ấy lại lo lắng.

Lúc Nhan Khanh gặp Châu Khinh Ngọc cũng một trận giật mình, sắc mặt nàng ấy phi thường kém, không một tia huyết sắc, môi đều đã tím tái đi. Dáng người ốm yếu gầy gò như sắp ngã đến nơi, đứng trước mắt nàng, Ngọc lão sư tựa như trích tiên đã biến đi đâu mất, Nhan Khanh cấp thiết nói \”Lão sư, người làm sao vậy ?\”.

Châu Khinh Ngọc trao hồ sơ đã hoàn thiện cho Nhan Khanh, cười yếu ớt \”Đừng lo, cô không sao, cái này là hồ sơ của em. Cô đã… khụ… khụ…\” nói được một nửa lại không kiềm được mà ho khan liên tục.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.