Ôn Ngữ chẳng đến năm phút đã ngồi gần sát Lãnh Ngọc Cẩn, cơ hồ lọt muốn vào lòng đối phương. Vì phòng rượu ánh đèn hơi tối, chung quanh lại đang nói cười tiếp rượu nên không nhận thấy dị thường của nàng.
Bất quá, Lãnh Ngọc Cẩn ngồi ngay cạnh Ôn Ngữ, làm sao không nhận ra đây.
Lãnh Ngọc Cẩn ngồi dựa người ra sau sô pha, hai chân trùng điệp. Một tay nàng gác ngang lên thành sô pha, tay khác lại đặt hờ trên đầu gối. Ôn Ngữ ngồi cạnh nàng, cơ hồ muốn dựa hẳn vào người nàng mới thôi.
Ôn Ngữ rót ly rượu cho Lãnh Ngọc Cẩn, trong lòng lại như có lửa nóng, nàng càng lúc càng cảm thấy khó chịu. Dính sát lấy Lãnh Ngọc Cẩn, ngửi thấy vị đạo xâm lược của nàng ấy, trái lại mới làm nàng thoải mái. Vậy nên vô thức, nàng càng lúc càng muốn ở gần thị trưởng hơn. Một chút… lại thêm một chút…
Lãnh Ngọc Cẩn ngồi nhỏm dậy, nàng gần như ôm trọn Ôn Ngữ. Khẽ hỏi: \”Em sao vậy? Khó chịu ở đâu sao?\”
Ôn Ngữ cảm thấy hơi thở của Lãnh Ngọc Cẩn áp sát thì mặt mày ửng hồng, nhưng nàng không tránh. Trái lại, nàng còn muốn nhiều hơn. Chóp mũi nàng động nhẹ, mơ hồ chạm vào vai Lãnh Ngọc Cẩn, nàng nói: \”Tôi, tôi cảm thấy có chút khó chịu…\”
Lãnh Ngọc Cẩn yên lặng, nàng càng lúc càng cảm nhận được tin tức tố đặc trưng của Ôn Ngữ. Nàng ấy… đang động tình. Không sai, hẳn là kì động tình của nàng ấy lại đến rồi.
Yết hầu Lãnh Ngọc Cẩn trượt khẽ. Nàng dù sao cũng là alpha đã thành thục, còn đang ở độ tuổi khí huyết hưng thịnh. Làm sao có thể bình thản trước Ôn Ngữ \”ngon miệng\” đến vậy đây.
Vậy nên Lãnh Ngọc Cẩn dựa gần vào Ôn Ngữ. Nuốt xuống ngụm nước bọt nàng mới nói: \”Ngữ, tôi nghĩ… em có phải đang động dục kì?\”
Ôn Ngữ nghe xong ngẩn người, trong lòng lại có chút hốt hoảng. Động dục kì của nàng hai tháng một lần, chính xác là tháng trước vừa qua, làm sao nhanh như vậy lại có? Hơn nữa, nếu nàng động dục ngay lúc này không phải kéo theo một bầy lang sói trên bàn rượu hại mình hay sao?
Quan trọng nhất vẫn là nàng vi phạm quy tắc của chính trị. Không thể để việc tư quấy nhiễu việc công. Nàng không quản tốt thân thể của mình, thì làm sao có năng lực tiếp tục ở tòa thị chính đây.
Nhất thời Ôn Ngữ rất bối rối, nhưng ngoài mặt nàng vẫn giữ vẻ trấn tĩnh. Yên lặng nhìn Lãnh Ngọc Cẩn cầu cứu.
Lãnh Ngọc Cẩn mỉm cười, nàng thừa nhận bản thân rất hưởng thụ cảm giác này. Cảm giác Ôn Ngữ dựa dẫm vào nàng. Như thể nàng là cả bầu trời của nàng ấy, trong mắt nàng ấy chỉ nhìn nàng, tin tưởng nàng. Nàng sẽ dùng toàn bộ khả năng của mình để bảo hộ cho nàng ấy.
Lãnh Ngọc Cẩn cởi áo vest trên người xuống, từ tốn khoác lên cho Ôn Ngữ. Mắt phượng ôn nhu trấn an. Ôn Ngữ hiểu ý đứng dậy, cầm theo túi xách ra ngoài.
Hiện tại đã 7 giờ 40 phút, người trên bàn rượu đều đã say. Duy có vài tên ngả ngớn ba bốn phần còn tỉnh, thấy Ôn Ngữ đi lại gọi lại: \”Kìa Ôn trợ lý, vẫn chưa hết rượu, cô đi đâu vậy?\”
Ôn Ngữ không đáp, nàng kéo áo khoác của Lãnh Ngọc Cẩn lên che kín mình, mở cửa phòng rượu ra ngoài. Lúc này Lãnh Ngọc Cẩn lại đặt ly rượu xuống, lạnh nhạt nói: \”Trợ lý của tôi ra ngoài, các vị sao lại phiền toái như vậy?\”