[Bhtt][Tự Viết][Abo] Ôn Nhu Bảo Hộ – chương 40- liếm mút – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 12 lượt xem
  • 6 tháng trước

[Bhtt][Tự Viết][Abo] Ôn Nhu Bảo Hộ - chương 40- liếm mút

Ôn Ngữ chăm chú nhìn Lãnh Ngọc Cẩn, mâu hàm xuân thủy, đáy mắt đầy sương mù. Thị trưởng đáng ghét, ngày thường đều sủng ái nàng, giờ nàng đang khó chịu muốn chết, ngài ấy làm sao chỉ nhìn thôi.

Vậy nên Ôn Ngữ mím môi khịt mũi đáng thương, nhìn Lãnh Ngọc Cẩn như lên án. Tâm Lãnh Ngọc Cẩn đều mềm nhũn như nước.

Tin tức tố cầu hoan ngày một nồng đậm, mơ hồ đã có vị đạo alpha đáp lại. Ôn Ngữ nâng tay vòng qua ôm lấy cổ Lãnh Ngọc Cẩn, vụng về nhắm mắt dâng hiến môi hôn.

Thịt đã dâng đến miệng, nếu Lãnh Ngọc Cẩn còn từ chối thì nào còn bản lĩnh một alpha. Vậy nên nàng ủng Ôn Ngữ vào lòng, in môi hôn lên phiến môi mềm mại kia.

Bốn phiến môi giao thoa, mềm mại như lông vũ đáp xuống mặt hồ. Gợn lên từng cơn sóng ôn nhu, vỗ về lấy da thịt cả hai, tâm đều ngọt ngào trong môi hôn.

Ôn Ngữ hôn rất ngốc, cũng không biết làm gì để thỏa mãn lửa nóng trong người. Nàng hé môi nghênh đón đầu lưỡi thâm nhập, ôm chặt Lãnh Ngọc Cẩn, như thể hối thúc nàng ấy nhanh một chút chiếm lấy nàng. Hô hấp hai người quyện vào nhau.

Đầu lưỡi chạm vào đầu lười, mềm mại cùng vuốt ve. Từng cử động ướt át trong không gian chật hẹp. Từng tia khoái cảm dần nảy sinh, trượt theo phiến môi hai người đầy gợi dục. Chỉ bạc trong bóng tối phá lệ óng ánh. Cử chỉ ôn nhu nhưng lại đầy nóng bỏng.

Ôn Ngữ chưa từng nghĩ chỉ là hôn lại tốt đẹp như vậy, toàn thân đều xao động. Đầu lưỡi thị trưởng ở trong nàng, vuốt ve nàng, ve vãn ngọt ngào lại đầy xâm chiếm. Ở gần như vậy, nàng còn nghe cả tiếng nuốt liên tục của thị trưởng. Thật tuyệt!

Ôn Ngữ cảm thấy từng tấc da thịt đều run lên, hơi thở cường hãn phả đến đâu, nàng lại như được xâm chiếm mà thỏa mãn đến đó. Cảm giác trống rỗng sâu trong linh hồn, chỉ muốn được xâm chiếm, được nhấm nháp, được cưỡng đoạt để giải tỏa. Lửa nóng dâng lên hừng hực, nàng đều đắm chìm trong lưới tình của Lãnh Ngọc Cẩn.

Vị đạo câu nhân của Ôn Ngữ vờn quanh Lãnh Ngọc Cẩn, từng huyết mạch ẩn dưới da thịt nàng sôi trào, cả cơ thể đều bị Ôn Ngữ châm lửa nổi lên.

Tiêu kí cô ấy!! Không phải ngươi thèm muốn cô ấy từng ngàysao?!! Đây là cơ hội tốt, biết bao giờ mới có lại?!! Tiêu kí cô ấy, cô ấy sẽ thuộc về ngươi!! Cô ấy còn có thể sinh con cho ngươi, vì ngươi mà duy trì huyết mạch!! Hôm nay cô ấy đã ra ngoài tìm phối ngẫu!! Ngươi chấp nhận được sao?!!

Nụ hôn Lãnh Ngọc Cẩn từ ôn nhu chậm rãi càng sâu, càng thêm dây dưa. Cuối cùng, nàng dùng cơ thể ép Ôn Ngữ xuống giường, gắt gao khóa chặt nữ nhân kia dưới thân.

Nụ hôn Lãnh Ngọc Cẩn kéo dần xuống cằm, từ tốn lướt trên da thịt. Đáy mắt nàng ẩn hiện trong bóng tối thăm thẳm, như thể từng đợt bão nổi lên nuốt sạch lý trí.

Ôn Ngữ ôm lấy cổ Lãnh Ngọc Cẩn, nức nở nho nhỏ, nhưng sâu đáy lòng lại phi thường thỏa mãn.

Tay Lãnh Ngọc Cẩn vẫn ôn nhu bao bọc Ôn Ngữ, biểu hiện sự bảo hộ tuyệt đối cho omega của mình. Váy ngủ Ôn Ngữ rất mỏng, không che đậy được hơi thở ngọt ngào đến nhỏ nước của nàng ấy. Chóp mũi nàng cọ đến đâu, liền rõ ràng nơi đó run rẩy.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.