(Bhtt)(Tự Viết) Chị Ơi!!! Em Yêu Chị – chương 57 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

(Bhtt)(Tự Viết) Chị Ơi!!! Em Yêu Chị - chương 57

TRẦN GIA

Nó mang tâm trạng vui vẻ trở về nhà. Vì cuối cùng nó cũng lấy lại được công bằng cho chị hai mình rồi. Nó đang tung tăng bước vào nhà thì đột nhiên một âm vang lên

– đứng lại đó….tại sao con làm như vậy hả?

Lưu Quan Khải ngồi ở sofa thấy nó đang vui vẻ thông dông đi vào nhà định đi lên lầu nên liền lên tiếng ngăn lại. Ông vừa nói vừa quăng 1 bài báo xuống bàn.Nghe tiếng nói nó liền tắt nụ cười chân cũng dừng lại đứng một chỗ.

-hi…Ông mau quên thật đó. Tôi từng nói nếu Lãnh thị không phá sản. Thì tôi sẽ không ngừng tay lại mà. Và hôm nay là ngày đó.

Khả Hân quay lưng lại vẻ mặt lạnh lùng nhìn ông lên tiếng. Khả Minh và mẹ nó ngồi một bên nhìn cả hai người nói chuyện mà lòng nom nóp lo lắng cuộc tranh luận sẽ nhanh chóng đẩy tới đỉnh điểm.

-cái con bé này…con có biết Lãnh thị có thế lực thế nào không hả? Bây giờ vì ba cái tình cảm cá nhân vớ vẫn mà đi đâm đầu vô chỗ chết.

Lưu Quan Khải cũng tức giận lên mắng Khả Hân. Thật lòng ông cũng dần mở lòng chấp nhận chuyện tình cảm của nó rồi. Nhưng vì ông lo lắng cho an toàn của nó nên mới nặng lời thôi.Khả Hân cũng dâng lên cơn khó chịu khi ông xem thường tình cảm của nó.

-tôi nói cho ông biết…tôi để ông ở đây, không có đồng nghĩa ông có tư cách lên mặt dạy đời tôi. hiazzz…Nói thật tôi không hiểu,thật sự không hiểu…ông có phải ba ruột tôi không?. Tại sao từ nhỏ ông luôn mang cho tôi đau khổ, nước mắt…và không lấy đâu ra một nụ cười.hor…Tôi đã từng nghĩ…là do tôi không tốt, tôi không ngoan, vì tôi không phải như một đứa con trai thật sự mà ông mong muốn khi mẹ mang thai tôi. Nên ông mới không thương tôi. 

Khả Hân đột niên một lần nữa bộc bạch nỗi lòng ra. Bao nhiêu đau thương bao nhiêu năm qua một lần được nó giải tỏa ra bên ngoài. Lưu Quan Khải cùng mẹ nó và Khả Minh nghe nó nói một tràng những nỗi niềm trong lòng mà ai nấy đều lặng thin suy nghĩ.

-Tôi hận ông….rất hận ông…. Nhưng ông có biết…khi nhìn ông ở bệnh viện nằm nhắm mắt im lìm. thân hình gầy đi trông thấy, da xanh sao. Lúc đó tôi rất đau, rất rất đau ông có biết không? Và tôi mới biết…tôi gòng mình bao lâu nay đủ rồi..thật sự không còn sức để mạnh mẽ trước mặt ông nữa rồi.. Nên ngay giây phút đó tôi hận bản thân mình sao không đủ mạnh mẽ mà hận ông tiếp tục. 

-ông luôn nói…Khiết Băng không xứng với tôi…nhưng ông có biết từ khi gặp cô ấy tôi mới biết thế nào là được yêu thương. Tôi hỏi ông…ông có dám yêu một người mới 16 tuổi không có gì trong tay không ? Không có nhà….không có xe…không tiền phải ở trong một căn nhà trọ chậc hẹp… ông có dám yêu một người, chưa đủ trưởng thành để bảo vệ bản thân huống chi bảo vệ người yêu. Ông có dám yêu một người…mà bị chính cha người đó hết lần này tới lần khác sỉ nhục mình không? Ông có dám chờ đợi 1 người suốt 5 năm mà không biết trước người có trở về hay không? ÔNG DÁM KHÔNG?….Nhưng Băng nhi đã như vậy đó….Cô ấy luôn khuyên tôi tha thứ cho ông…tôi cũng đã dần mở lòng ra với ông…nhưng ông thì sao? hả?..ông có 1 lần suy nghĩ cho tôi chưa….Lưu Quan hải..từ hôm nay…tôi…tôi không muốn gặp ông nữa.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.