(Bhtt)(Tự Viết) Chị Ơi!!! Em Yêu Chị – chương 56 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

(Bhtt)(Tự Viết) Chị Ơi!!! Em Yêu Chị - chương 56

Sau một lúc lái xe thì xe của nó cũng nằm vào bãi giữ xe của bệnh viện. Nó bước xuống xe đóng cửa lại rồi ngướt nhìn cửa bệnh viện mà sắc mặt liền thay đổi. Khiết Băng đứng một bên quan sát thấy nó như vậy cô cũng không muốn ép nó. Nhưng khi cô nghĩ chỉ cần làm cho mối quan hệ ba con họ tốt hơn một chút thì cô càng quyết tâm hơn.

-Hân nhi, Khiết Băng hai con đến rồi à?

Mẹ Khả Hân đang thu dọn đồ của Lưu Quan Khải nghe tiếng mở cửa liền quay ra nhìn thì nhận ra đó là con gái mình và Khiết Băng. Bà thấy nó tới nên rất vui mừng nhìn hai người kia mà cười vui vẻ.

-Vâng…Khiết Băng bảo con tới cùng chị ấy.

Khả Hân bước vào tiến tới gần mẹ mình nhìn bà có chút ngượng lên tiếng trả lời bà. Ngay lúc này Ba nó từ trong phòng vệ sinh bước ra

-Hân nhi…con tới rồi à?…ta còn tưởng con không còn nhớ tới người cha này nữa chứ. Ta biết..con sẽ không tuyệt tình tới vậy mà.

Lưu Quan Khải nhìn nó mà lòng vui mừng vì ông thật không dám nghĩ nó sẽ đến đón ông xuất viện. Nên ông đi từ từ lại giường bệnh vừa lên tiếng hỏi vừa ngồi xuống giường.

-Ông đừng hiểu lầm…Chỉ tại Khiết Băng muốn tôi tới nên tôi tới thôi. Tôi rất bận, không có thời gian đâu mà quan tâm người dưng.

Khả Hân nhìn ông yếu ớt đi đứng không vững tới phí giường mà lòng cũng có chút nhói. Nhưng nghĩ tới chuyện trước đây ông làm nó lại không vui mà tỏ vẻ lạnh lùng với ông một lần nữa.

Ông nghe câu nói của nó mà tâm trạng cũng chùng xuống vẻ mặt không vui hiện rõ. Ông chẳng nói thêm lời nào với nó nữa. Khiết Băng nghe nó nói như vậy rất chói tay nên liền đứng một bên kéo kéo vạt áo nó như nhắc nhở. Nó nhìn cô một cái rồi không nói thêm gì.

Sau đó nó cũng phụ mẹ nó mang giỏ đồ của ông ra xe. Mẹ nó cùng Khiết Băng dìu ba nó ở phía sau vừa đi vừa nói chuyện. Rồi họ cùng nhau rời bệnh viện.

***

TRẦN GIA

-Mẹ ơi !!! …con đói quá àk…

Nó đang tung tăng đi từ ngoài vào vừa đi vừa nói. Giọng mang vẻ nũng nịu với bà. Nhưng ngay bước chân nó vừa vào trong định đi tới phòng khác ngồi thì ánh mắt chợt mở to, hai hàng lông mày liền nheo lại lên tiếng

-Sao ông ta lại ở đây?

Khả Hân nhìn Lưu Quan Khải đang ngồi ở sofa với ánh mắt thăm dò vẻ mặt khó chịu. Nhìn thấy nó như vậy mẹ nó cũng vội lên tiếng.

-orh…ba con sức khoẻ vẫn chưa hoàn toàn hồi phục. Nên mẹ mới dẫn ông về đây để tiện chăm sóc á mak.

Mẹ nó ngồi cạnh ba nó nhìn vẻ mặt khó chịu của nó cũng lên tiếng phân trần dùm ông. Khả Minh ngồi một góc cũng nhìn nó với ánh mắt có chút buồn.

-Nếu ông ta không khoẻ thì xuất viện làm gì. Ông ta nhiều tiền như vậy,không lẽ không thuê nổi 1 người chăm sóc mình sao.

-Nhưng mà người ngoài thì làm sao chăm lo như người nhà được hả con.

-Người nhà ??? haha.Từ khi nào ông ta là người nhà của chúng ta vậy mẹ. Mẹ quên cái ngày ông ta quăng giấy ly dị cho mẹ rồi sao?

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.