[Bhtt][Thực Văn] Yêu Tại Tuyền Thành – Chương 62 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt][Thực Văn] Yêu Tại Tuyền Thành - Chương 62

Trong buổi họp lớp, tôi và Tiểu Tân đến nơi rất đúng giờ, những người bạn đại học cũng xuất hiện gần như đông đủ. Tôi nhìn những gương mặt vừa quen vừa lạ mà chợt thấy nghẹn ngào không tả xiết, có không ít những người bạn đã kết hôn, cũng có không ít bạn học đã lên chức ba mẹ, nghe bọn họ thở ngắn than dài về chuyện gia đình thường ngày, tôi mới nhận ra cuộc sống vô lo vô nghĩ lứa tuổi học trò trước đây đã không còn nữa, thay vào đó là những trái tim phải gồng mình chống chọi với sự mệt mỏi và bọc vào thân vô vàn chiếc mặt nạ trần tục.

Khi Hàn Đông gặp Tiểu Tân, hắn chỉ lạnh lùng chào hỏi, sau đó đi nói chuyện với các bạn học khác, tôi nhìn khuôn mặt xám xịt của Hàn Đông mà tự lau một giọt nước mắt buồn bã chua xót thay cho hắn. Thành thật mà nói, tôi không chơi thân với nhiều người lắm trong nhóm bạn học này, ngoài Tiểu Tân ra, chỉ có Lão K và người còn chưa tới là Trương Đình. Nhưng không thể chỉ vì xa lạ mà cứ ngồi yên như xác ướp Ai Cập được đúng không? Khi thì tôi theo sau mông Tiểu Tân câu được câu chăng với Do Phi, khi thì như có như không tán dóc với Lưu Tình dưới tầm mắt Lão K, khi thì phải thưa phải rằng tự mình chào hỏi các bạn học… Cảm thấy, mệt mỏi quá, tôi không có sở trường giao tiếp, khuyết điểm ấy của tôi đã được phát huy hết mức trong lần họp lớp này.

Rốt cuộc Trương Đình cũng đến nơi, cậu ấy vẫy tay với chúng tôi từ đằng xa, tôi và Tiểu Tân chạy tới tặng cậu ấy một cái ôm thật chặt, tôi rất xúc động khi gặp cậu ấy, vừa ôm vừa la lên: \”Đình, tôi nhớ cậu chết mất.\”

\”Haha\”, Trương Đình ôm tôi và Tiểu Tân, cô nàng cắn một cái lên mặt tôi, lại cắn thêm cái nữa lên mặt Tiểu Tân: \”Vậy sao, tôi cũng nhớ hai cậu chết mất! Mau để tôi nhìn cái, xem ai béo lên nào.\”

Tiểu Tân trêu chọc: \”Chúng tôi không ai béo lên cả, tôi thấy cậu có vẻ mập lên không ít.\”

Trương Đình la chói tai: \”Thật hả? Tôi vẫn chăm chỉ tập yoga mà!\”

Lão K đến góp lời: \”Cậu không biết rằng yoga chỉ lừa người thôi sao?\”

Trương Đình lại oai oái: \”Tôi không muốn sống nữa!\”

Tiểu Tân cười ha ha, nàng nắm tay Trương Đình: \”Đùa cậu thôi, bạn học Đình Đình đáng yêu xinh đẹp của chúng ta sao có thể nói béo là béo chứ.\”

Tôi cũng cười cùng nàng: \”Đúng vậy, nhìn eo cậu mà xem, còn thon gọn hơn cả ống tiêm, một bàn tay của Lão K nắm trọn có thừa.\”

Lão K đấm tôi một cái, cười mắng: \”Cái nết mãi không đổi, không nói tôi là cậu không yên phải không!\”

Tiểu Tân nghiêm túc nhìn Lão K: \”Sao cậu biết cậu ấy có điểm yếu ấy?\”

Trương Đình vỗ vỗ Tiểu Tân: \”Cậu và Quan Dương cứ ở cạnh nhau như thế, bị lây nhiễm thói xấu có thể hại người của cậu ấy là phải.\”

Sắc mặt Tiểu Tân không đổi: \”Qua thời gian nữa chúng tôi sẽ đi Bắc Kinh, đến lúc đó cậu cũng sẽ bị lây, có hoạ cùng chịu.\”

Vừa hay chúng tôi sẽ đi Bắc Kinh, tâm trạng Trương Đình hưng phấn hẳn lên, cô nàng kéo tay chúng tôi mãi không buông, chúng tôi còn chưa có tính toán gì sâu xa, mà Trương Đình đã tính đến chuyện đi ăn uống chơi bời khi chúng tôi đến. Lão K càng hăng hái hơn nữa, hắn muốn theo chân chúng tôi chuyển công ty đến đó, và phô diễn bức tranh tương lai về sự nghiệp hoành tráng của hắn cho chúng tôi, nhìn hắn như vậy, tôi mới biết thế nào gọi là vênh váo tận trời.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.