Sau khi kết thúc tiết dạy buổi sáng, tôi gọi Lý Phi Phi ở lại nói chuyện.
Thật lòng mà nói, tôi không biết mở lời bằng cách nào, nhưng dù sao cũng đã đồng ý giúp Tiểu Ngoại khuyên bảo Lý Phi Phi, vậy nên vẫn cần làm tròn trách nhiệm.
Lý Phi Phi hơi bất ngờ khi tôi gọi em ấy ở lại nói chuyện riêng: \”Cô Quan, cô tìm em có chuyện gì sao?\”
\”Ờm… cũng không có chuyện gì, Phi Phi à, có phải em đã có nguời trong lòng rồi không?\”
Khuôn mặt Lý Phi Phi ửng đỏ: \”Vâng.\”
Tôi kéo em ấy ngồi xuống:\”Phi Phi, có phải đó là Tiểu Ngoại không?\”
Lý Phi Phi rất ngạc nhiên: \”Sao… sao cô biết?\”
Tôi không trả lời đúng trọng tâm câu hỏi ấy, chỉ nhìn em mà cười: \”Tiêu Ngoại là một đứa trẻ ngoan, xứng đáng được em theo đuổi, nhưng hiện giờ em đang có ý định thi thạc sỹ, Tiểu Ngoại cũng vậy, nên hiện giờ phung phí thời gian vào việc tán tỉnh có lẽ không được sáng suốt cho lắm, em có nghĩ như vậy không?\”
Lý Phi Phi cúi đầu: \”Nhưng em… nhưng em không kìm được nỗi nhớ thương cậu ấy.\”
\”Vậy… Tiểu Ngoại thích em sao?\”
Lý Phi Phi lắc đầu, u ám đáp rằng: \”Cậu ấy luôn tránh em, và có vẻ như cậu ấy đã có một người bạn trai rất bảnh, em đã từng thấy hai người họ đi dạo với nhau vài lần, lại còn rất thân mật.\”
Bạn trai sao? Tôi muốn cười khùng, bạn trai gì cơ chứ, là em họ của con bé đó, không biết Tiểu Ngoại đã mời \”người bạn trai\” này đi ăn bao nhiêu bữa cơm, về nhà phải hỏi em nó mới được, nhân tiện nhìn xem bộ dạng em họ con bé ra sao. Nhưng thật đáng thương cho Lý Phi Phi, con nhóc Tiểu Ngoại này vô tình quá.
Tôi vuốt tóc em ấy: \”Phi Phi, em đã nghĩ đến con đường mà hai người con gái phải đối mặt chưa?\”
Lý Phi Phi gật đầu, xong lại lắc đầu: \”Em không biết.\”
Tôi nắm tay em: \”Phi Phi à, hai người con gái ở bên nhau thật không dễ, nên nếu chưa đến mức bất đắc dĩ, mong em đừng chọn con đường gian khổ này, một khi đã quyết định đi trên con đường này, áp lực mà em phải gánh chịu sẽ khủng khiếp hơn những gì em nghĩ rất nhiều. Nếu như Tiểu Ngoại có bạn trai, hơn nữa nếu cậu ấy rất thích người bạn trai đó, em nên chúc phúc cho hai người cậu ấy. Yêu một người ấy mà, chính là nên để họ hạnh phúc, nên để họ vui vẻ, chứ không nên làm họ buồn phiền, làm họ đau khổ, em nghĩ sao?\”
Lý Phi Phi muốn khóc, ngay khi tôi định an ủi con bé, chiếc điện thoại mù loà không biết chọn thời điểm của tôi rung lên, thì ra là cô Lưu gọi, chỉ đành nghe máy: \”Cô Lưu à, có chuyện gì sao ạ?\”
Giọng cô Lưu nôn nóng: \”Mau! Mau về nhà đi! Đi về cùng Tiểu Tân! Hôm qua ba con lỡ miệng tiết lộ chuyện hai người các con cho mẹ con nghe, mau về đi, mọi chuyện rối tung hết cả lên! Gọi cả Tiểu tân nữa, cô cúp máy đây!\”
Mẹ tôi đã biết rồi sao? Là do ba tôi nói? Tôi ngây người ra, Lý Phi Phi đến đứng trước mặt lay lay cánh tay tôi: \”Cô Quan, cô Quan?\”
Tôi hoàn hồn, an ủi vỗ vai con bé: \”Phi Phi, cô có chút việc gấp, rất gấp rất gấp, hôm sau chúng ta nói chuyện tiếp nhé?\”