Tiểu Tân đi Mỹ, một mình tôi độc chiếm cái giường to tổ bố. Ngày thường đã quen có hơi ấm người còn lại trong đêm, giờ bỗng tách ra khiến tôi chưa thích ứng kịp, nhưng đành bó tay, chỉ biết lấy con mèo Garfield ra thay thế Tiểu Tân, đêm nào tôi cũng ôm nó ngủ ngon lành. Ôi, bình thường mỗi khi Tiểu Tân ôm nó là tôi lại nổi cơn ghen tuông thịnh nộ, bây giờ thời thế đã khác, chúng tôi không tị nạnh với nhau nữa, mà cùng chung sống hòa bình vì lợi ích đôi bên.
Các tiết dạy của tôi có rất ít, nhìn chung công việc cũng tương đối nhàn rỗi. Để không ảnh hưởng đến công việc của Tiểu Tân bên đó, tôi thường chọn nói chuyện điện thoại với nàng vào trước và sau bữa trưa, do chênh lệch múi giờ, nên khi nàng ăn cơm trưa thì ở Trung Quốc đã là nửa đêm.
Vì công cuộc đợi điện thoại của nàng (hoặc đợi gọi điện cho nàng), tôi chọn cách uống thật nhiều trà hoặc cà phê trong buổi sáng để duy trì tỉnh táo. Sự chênh lệch múi giờ gây ra rất nhiều điều phiền toái trong cuộc sống hằng ngày của tôi, biến tôi trở thành một con cú đêm điển hình. Từng ngày cứ thế trôi qua, ít nhiều thói quen ấy cũng đã để lại một số di chứng cho tôi, đến nỗi nửa đêm tôi thường đột ngột mở mắt ra xem điện thoại có động tĩnh gì không.
Thời gian trôi qua vừa chậm mà vừa nhanh, chỉ trong nháy mắt, Tiểu Tân đã đi được hơn một tháng. Tôi đặt tên cho bức tranh vẽ cơ thể Hà Lộ là \”Ngưng Vọng\”, bức tranh này đã gây được đột phá và đạt giải thưởng tại triển lãm mỹ thuật, tựa hồ đã đặt được nền móng tích cực cho bước đánh giá chức danh cao cấp tiếp theo.
Tiểu Tân đã đặc biệt gửi một gói quà lớn qua bưu điện Hoa Kỳ để chúc mừng tôi, trong hộp quà là một chiếc vòng tay do chính tay nàng đan bằng chỉ tơ hồng. Tôi đeo chiếc vòng lên tay, thật ấm áp, tôi cảm nhận được nhiệt độ cơ thể của Tiểu Tân qua từng sợi chỉ mịn màng ôm ấp lấy cổ tay tôi. Đây là lần xa cách lâu nhất kể từ khi chúng tôi gặp nhau, tuy rằng những cuộc gọi điện thoại kéo dài đến một hoặc hai tiếng mỗi đêm là việc không thể thiếu, các mẩu tin nhắn cũng được gửi đi gửi lại đều đặn, nhưng điều này dường như không hề làm dịu đi nỗi đau tương tư. Nỗi buồn và niềm vui cứ lẫn lộn với nhau khiến tôi chịu không nổi. Đầu tuần này, tôi đã điều chỉnh lịch dạy với Quyên Tử, dự định cuối tuần sau sẽ đến Mỹ thăm nàng.
Hôm đó Lão K đưa cho tôi hai tấm vé đến xem buổi hoà nhạc Siêu Cấp Nữ Thanh: \”Vé này là một người bạn cho tôi, cậu tìm một người cùng đi xem đi.\”
Tôi hỏi Lão K: \”Sao cậu không đi?\”
Lão K nhăn mặt: \”Tôi làm gì có thời gian đi trông trẻ con nô đùa, trong công ty vẫn còn một đống việc kia.\”
Tôi nói: \”Cậu không đi mà muốn tôi đi làm gì, lãng phí quá, chậc chậc, lại còn đắt nữa, mang ra ngoài chắc khoe khoang khắp xóm được.\”
\”Biết thời nay đang thịnh hành cái gì không? Giờ đang là mốt của việc sống trong khách sạn năm sao và ăn cơm trắng với hạt tiêu! Chính là cái loại tay cầm tấm vé không đi xem mà còn chạy đi khoe khoang như cậu đấy mà! Chẳng qua, bây giờ là thời đại người giàu đều là bố mẹ thiên hạ, nên cậu cũng được gọi là có cá tính.\”
\”Cậu nói năng kiểu gì vậy, gợi đòn hả, cẩn thận tôi lột da cậu đó!\”
Lão K xoay người bỏ đi, chỉ để lại một câu nói: \”Cậu muốn đi hay không thì tuỳ, tôi phải đi trước đây, còn phải đi đón một vị khách, đi nhé, bye bye.\”