Tống Như Ca gật đầu, \”Bên này, đã xảy ra chuyện gì sao?\”
Hà Ngộ Ngộ liếc nhìn A Bổn, lại nhìn Tống Như Ca, \”Ngày hôm qua, ở đây phát hiện một thi thể nằm trong thùng đựng TV.\”
\”Thùng đựng TV sao?\” Tống Như Ca nhớ lại tối hôm trước đi về nhà, cô lái xe đi ngang qua đây, vừa hay nhìn thấy một thùng giấy đặt ở kế trạm xe.
\”Cô Tống đã từng thấy nó rồi sao?\” Hà Ngộ Ngộ ngạc nhiên.
Tống Như Ca gật đầu, \”Đúng vậy, đoàn làm phim đến đây vào sáng hôm kia, hôm đó vào buổi tối tôi lái xe về nhà, lúc đi ngang qua chỗ này đã thấy có một cái thùng giấy, lúc đó còn nghĩ trong đầu, ai lại vứt thùng TV ở đây, không ngờ….\”
\”Vậy cô còn nhớ rõ lúc đi qua đây mấy giờ không?\” Hà Ngộ Ngộ lập tức lấy cuốn sổ nhỏ ra.
Tống Như Ca trầm ngâm một lát, \”Có lẽ là 10 giờ.\”
\”Có ai khác đi cùng cô không?\” Hà Ngộ Ngộ hỏi tiếp. Nếu lời Tống Như Ca nói là thật, lại không có người đi cùng cô ấy, cũng không thể không nghi ngờ Tống Như Ca được. Làm sao mà trùng hợp như thế được chứ? Thời gian và địa điểm đều khớp, hơn nữa từ thân thủ của Tống Như Ca trước đó, cô ấy có năng lực để giết chết Hà Diễm, còn động cơ gây án thì không có. Mặc dù, Hà Ngộ Ngộ và Tống Như Ca có chút giao tình, nhưng mà nghi ngờ vẫn nên nghi ngờ, đương nhiên cô sẽ không nói ra.
Tống Như Ca lắc đầu, \”Không có.\”
Tống Như Ca không hề biết, bây giờ Hà Ngộ Ngộ đã liệt kê cô vào danh sách đối tượng tình nghi.
\”Cảm ơn Cô Tống, manh mối mà cô cung cấp rất quan trọng.\” Hà Ngộ Ngộ cười nói, đúng thật manh mối Tống Như Ca cung cấp rất quan trọng, như vậy có thể khoanh lại thời gian tử vong của nạn nhân từ 6 giờ đến 10 giờ, so với suy đoán ban đầu là 12 giờ, thì đã rút ngắn lại được hai tiếng, đối với phá án mà nói, bớt được thời gian dự đoán là bớt được khó khăn.
Hà Ngộ Ngộ quay đầu nghĩ nghĩ, hung hăng mắng bản thân một hồi, không thể vì phá án mà đi nghi ngờ người ta như thế. Người ta là Tống Như Ca, một đại minh tinh bận rộn mỗi ngày, tâm địa lại tốt, còn cung cấp manh mối vụ án cho hai vụ án, cùng người chết không có quan hệ gì, cũng không có động cơ gây án. Hà Ngô Ngộ ơi là Hà Ngộ Ngộ, tại sao cô lại đi hoài nghi người ta chứ?
Sau khi cô quay lại phòng khám nghiệm tử thi, khoanh tay quan sát thi thể.
Lông vùng kín của Hà Diễm bị đốt cháy, loại mỏ hàn này chỉ có ở mấy nhà xưởng về sửa chữa mới, còn hộ cá nhân cơ bản sẽ không cần sử dụng cái này, trừ khi công việc của hung thủ có liên quan và tiếp xúc với mỏ hàn.
Cô lập tức gọi A Xương đi vào, \”Điều tra cho tôi những người trong thành phố làm việc về thiết bị điện.\”
\”Kiểm tra toàn bộ sao?\” A Xương hỏi lại, nếu điều tra như thế, khối lượng công việc sẽ tăng lên rất nhiều, chưa chắc đã điều tra được hết.
Hà Ngộ Ngộ gật đầu, \”Bây giờ, manh mối duy nhất của chúng ta có được là nạn nhân cùng với thùng giấy. Chúng ta không còn lựa chọn nào khác, trừ khi người chết biết nói.\”