Chương 114: Nhân Sinh Tuyệt Tình (Hạ)
Bạc Cô Mặc thân người run rẩy, hai tay lại ôm Bất Nhiễm chặt hơn, nước mắt hai hàng chảy xuống, nàng thương tiếc cho đại tỷ mình, nàng đau lòng cho đại tỷ mình, ông trời có phải đã quá nhẫn tâm hay không, hết lần này đến lần khác dồn tỷ tỷ vào tuyệt lộ…
Đại tỷ thật sự quá si tình…
Nhưng Tuyết Nguyệt không đáng có được tình cảm này…
Bên kia, Lạc Bắc Thần phóng ra thêm Bạc Huyền Đao, thanh đao lóe lên hàn quang xoay vòng quanh Bạc Băng Kiếm…
Rầm! Xẹt…
Lôi sấm xẹt qua mấy đường trên không, tia sấm đánh thẳng xuống Bạc Huyền Đao, làm cho nó thêm sức mạnh tốc độ xoay cũng tăng gấp bội, xung quanh vòng chiến bỗng dưng hiện lên vòng tròn, phía ngoài hơn ngàn ảo ảnh bao lấy, lôi sấm đánh xuống vòng tròn sáng chói, âm linh, lệ quỷ đều bị đánh tan nát không còn một mảnh…
Phanh!
Lạc Bắc Thần lộn một vòng trên không tránh nguồn lực phía sau, chỉ nghe phanh một tiếng, uy lực bức lui nàng, nhìn phía trước tàn ảnh của Tà Khâu thì sắc mặt ngưng trọng.
\”Nhóc con, để ta thử ngươi thân thủ nào.\” Tà Khâu Lão Tổ hai mắt màu đỏ lượn lờ trên không trung, hắn nhìn Lạc Bắc Thần cười nói.
Oanh!
Lời hắn vừa dứt, bốn luồng kình lực từ bốn phía đánh tới nàng, Lạc Bắc Thần kinh hãi đạp không bay lên cao tránh thoát, bên dưới nổ tung, hất Lạc Bắc Thần bay xa, thân đập vào thềm đá nặng nề một tiếng vang lên.
\”Cũng chỉ có như vậy thôi a.\” Tà Khâu vừa nói xong lại phóng thêm một luồng hắc khí.
Ầm!
Lạc Bắc Thần chật vật tránh né, sắc mặt trắng bệch lộn mấy vòng trên đất, thân thể bị đá nhọn đâm vào da thịt thật đau, tảng đá vừa rồi nàng té xuống giờ đây đã trở thành bột phấn.
Không đợi Lạc Bắc Thần ngồi dậy, Tà Khâu Lão Tổ liền tới ngay phụ cận nàng, một luồng hắc khí đánh tới vùng đất Lạc Bắc Thần ngồi, lại ầm một tiếng, nàng liền bị văng đi cả chục thước ngã chổng vó.
Phanh!
\”Khốn kiếp!!\” Lạc Bắc Thần đau tới mặt mày vặn vẹo, ho khụ khụ ra máu, nàng lau tơ máu ở khóe miệng, sắc mặt bừng bừng phẫn nộ cầm tảng đá to kế bên ném mạnh tới Tà Khâu Lão Tổ, nếu trên người nàng có kiếm sẽ chém hắn tan thành trăm mảnh!
\”Thánh Khí ta còn không xem vào mắt, ngươi lại dùng thứ này? Đúng là hài tử còn chưa dứt sữa.\” Tà Khâu Lão Tổ cuốn lấy tảng đá to tới trước mặt, ghét bỏ quăng sang một bên, khinh thường nói với nàng.
Lạc Bắc Thần trợn mắt, thân hình vút một tiếng liền tấn công tới phía trước, Tà Khâu cười khẽ nhẹ nhàng tránh thoát.
Oanh!
Lạc Bắc Thần dồn nội lực lên cánh tay, một chưởng lại hướng bóng đen đánh tới, chỉ nghe nổ một tiếng lớn, Lạc Bắc Thần bị bức lui ho khụ khụ, nhưng đợi bụi cát tan đi thì Tà Khâu vẫn bình thường, không những bình thường mà còn ở ngay trước mặt nàng, Lạc Bắc Thần cả kinh vội tránh né nhưng vai như bị ai đó bấu chặt không thể động đậy.