Chương 110: Lục Quốc Tồn Vong (Hạ) – Phụ Tử Gặp Lại
Thiên không tách biệt trở thành hai nơi tương phản, Phồn Âm Ấn đại tà vật nghe thôi người người sợ vỡ mật, vật này từ ba mươi mấy năm trước đã biến mất cùng Bất Nhiễm, hôm nay người hiện thế vật cũng theo xuất thế. Hơn ba mươi năm trước có Bạc Cô Lữ dùng Tam Vũ Huyền Thiên khống chế, nhưng hôm nay có Tam Vũ Huyền Thiên, còn Bạc Cô Lữ thì không, như vậy liệu rằng Lạc Bắc Thần có đủ năng lực để thâu tóm âm dương bốn vật trong truyền thuyết này không? Tất cả đều không thể đoán trước được…
Lạc Bắc Thần nghe cái tên này cảm thấy rất quen, nàng ngây người một lúc thì mở to mắt mà nhìn Bất Nhiễm đang thao túng âm khí phía trên, nàng cổ họng khô khốc gào thét lên.
\”Cô cô không được!!\”
Bất Nhiễm giờ đây đã hoàn toàn bị tà vật khống chế, sao có thể nghe được âm thanh của Lạc Bắc Thần. Phồn Âm Ấn theo tám đỉnh thoát ra tà khí càng ngày càng dày đặc, bầu trời phía trên cũng dần tập hợp nhiều oán linh lệ khí, không khí lúc này hết sức rùng rợn, quỷ dị.
Mọi người khiếp sợ mà nhìn âm khí, dương khí từ xa xa hội tụ lại trên thiên không, bên tai quanh quẩn còn có thể nghe tiếng gào thét thê lương của dân chúng, từng người một bị rút cạn sinh cơ, trở thành thây khô mà chết!
Phanh! Phanh!
Tây Vực như muốn bị nhấn chìm, đài thành, nhà cửa tức khắc tiêu tán trong tầm mắt, âm thanh nổ lớn, sụp đổ cứ dai dẳng không hồi kết, nếu tiếp tục không làm ra biện pháp, Nhạc Tề, Triết Lương, Ái Lạp không qua mấy ngày sẽ diệt vong…
\”Thần nhi mau lên, ngăn cản lại nàng!!\” Nhạc Nhất Danh bị tiếng nổ cắt ngang trong tiềm thức khiếp sợ, hắn nhìn Lạc Bắc Thần đằng kia hét lên.
\”Ngăn cản? E là phải làm các ngươi thất vọng rồi…\”
Lạc Bắc Thần còn chưa kịp động thủ, thì một âm thanh lạnh lẽo, khàn khàn tà ma vang lên, truyền vào tai từng người, mà nơi phát ra âm thanh chính là Phồn Âm Ấn bên trong.
\”Tà Khâu Lão Tổ? Ngươi… ngươi không phải đã chết rồi sao…\” Ngao Dực sau khi nghe giọng nói thì run rẩy cả người, sắc mặt tái nhợt khó khăn lên tiếng, hai mắt hắn luôn mở to không thể tin được.
\”Chết cũng không đúng, mà chưa chết cũng không đúng, rất nhanh thôi, chỉ cần âm linh đủ một vạn ta ắt sẽ hồi sinh, đến lúc đó thế giới này ta sẽ là bá chủ, thống trị bọn chánh đạo phàm nhân ngu xuẩn các ngươi ha ha ha…\” Âm thanh lại lần nữa vang lên, giọng nói vẫn mang theo tà khí lạnh lẽo như cũ, sau đó là tiếng cười quỷ dị, làm người ta không khỏi rợn tóc gáy.
\”Vọng tưởng!!\” Nhạc Nhất Danh thật nhanh nhận ra được vấn đề đã đi xa ngoài kiểm soát, hắn lập tức phóng thanh kiếm lên cao, tay ấn thủ quyết.
\”Tuyệt Kinh Kiếm Tông, khởi!\”
Theo thanh âm của Nhạc Nhất Danh, bầu trời bên đây liền hiện lên dị tượng, sáu mươi chín bộ kiếm pháp dần dần hình thành, cũng đang dần dần nối tiếp nhau, tạo thành thiên la địa võng thần kiếm nhốt lấy Phồn Âm Ấn và Bất Nhiễm vào trong, chiến khí va chạm, ma sát cuồn cuộn leng keng không dứt.