Chương 108: Lục Quốc Tồn Vong (Thượng) – Bất Nhiễm Hiện Thế!
Sự việc bất ngờ xảy ra, Thông Thiên Các hay Ám Vệ người đều mao cốt tủng nhiên, sau lưng phát lạnh, thần sắc trầm trọng, sợ hãi, hai tay run run rút kiếm đề phòng nữ tử vũ mị phía trên đỉnh núi.
\”Ngươi nên thu lại sát khí cừu hận, Bạc Cô Tộc người không đến lượt ngươi dạy dỗ.\” Nữ tử sắc mặt lãnh lẽonnhìn qua Chu Liễm, thanh âm không một tia cảm xúc, dù vậy áp lực vẫn đâu đó áp bách xuống, làm hắn một thân mồ hôi ướt áo.
\”Vâng…\” Chu Liễm thân thể bao trùm trong áo bào đen, khuôn mặt già nua bên trong lộ rõ trắng xanh, ánh mắt loe lóe lên quỷ dị sát ý, nhưng rất nhanh thu liễm, hai tay chắp lại, đầu gục xuống đáp một tiếng trầm thấp.
Nữ tử ánh mắt lóe sáng, ngẩng đầu nhìn phía xa khóe môi nhấc lên nhàn nhạt ý cười, trước mắt hàn quang kiếm khí xé không lao đến, nữ tử thần sắc bất biến, tay áo phất nhẹ, một đạo kình phong liền lao đi phá giải.
Bang…
Hai nguồn lực giữa không trung va chạm tạo ra tiếng nổ lớn, dẫn dắt đi sự chú ý của mọi người, bọn họ rùng mình, ngưng trọng lùi ra sau đề phòng, nhìn đến nữ tử có hơi thở nguy hiểm phía trước.
\”Tiểu Mặc nữ nhi quả thật thiên phú trác tuyệt, thân thủ xuất thần.\” Đợi bụi cát tan đi, nữ tử giương mắt nhìn đám người vừa mới tới, ánh mắt nàng lộ ra kinh ngạc thần sắc, nhưng rất nhanh biến mất đổi lại thành ý cười sâu xa, hai cánh môi mấp máy, thanh âm như nhẹ như không mang theo tán thưởng từ trong tâm vang lên.
\”Tiền bối.\” Nhạc Nhất Danh sắc mặt nghiêm nghị hướng nữ tử hữu lễ chào một tiếng, hắn không ngờ người này còn sống, còn trở lại với một thân nội lực thâm hậu khó dò còn hơn cả năm xưa, cả hắn cũng cảm nhận được áp bách quanh thân, chỉ sợ trận chiến này cửu tử nhất sinh, nguy hiểm ngập tràn.
\”Tiền bối nhận thức mẫu thân?\” Lạc Bắc Thần thấy sư phụ đối với nữ tử vũ mị phía trước hành lễ, nàng cũng khom người coi như chào hỏi, sau đó mới nghi hoặc lên tiếng. Khi thấy Chu Liễm cung kính đứng một bên thì nàng đã hiểu, nữ tử này thân phận không đơn giản, Túy Sát Doanh chi chủ là nàng tuyệt đối không thể nghi ngờ, nhưng khi nghe nữ tử xưng hô mẫu thân tục danh nàng liền nhíu mày, rõ ràng nữ tử này nhìn không hơn tam tuần niên kỷ, vì cái gì lại xưng hô vô cùng thân thiết không cố kỵ như thế, thêm nữa nữ tử này nội lực kinh người chỉ có trên mẫu thân, đầu tóc lại một màu bạch kim hiếm thấy, hai điều ở trên làm nàng sinh ra suy đoán thân phận của nữ tử này.
Khoan đã…
Nữ tử này dung mạo với nàng cực kỳ giống nhau!
Không lẽ nàng là….
\”Nàng là một tay bổn tôn nuôi lớn dạy dỗ, sao có thể không nhận thức đây.\” Nữ tử đối với Nhạc Nhất Danh chào hỏi cũng không liếc mắt một cái, nàng nghe tới Lạc Bắc Thần câu hỏi thì hờ hững trả lời, nhưng ánh mắt sâu bên trong lóe lên tưởng niệm như ẩn như hiện, thật khó nắm bắt.
Thoại âm vừa rơi xuống, trừ Nhạc Nhất Danh, Hàn Cát Nhã và Tuyết Nguyệt kinh hãi nhìn nhau, còn lại mọi người lại đều một dạng sửng sốt, ngay cả Lạc Bắc Thần dù có vài phần suy đoán cũng không khỏi lộ ra thần sắc kinh ngạc.