Ngoại Truyện: Bất Tuyệt Vô Song Cố Thoại (Tam)
Thiên Minh Sơn
Bạc Cô Lữ ngồi trên đỉnh núi tĩnh tọa nhìn cảnh vật thiên địa phía xa.
Mái tóc trắng xóa phiêu diêu bay theo gió, tà áo lay động quét lên phiến cỏ xanh um tươi tốt, sắc mặt hắn âm trầm, trong mắt là ẩn chứa một ngọn lửa bị kiềm chế.
Mấy chục năm trước, phụ thân hắn giao quyền gia chủ, người phát dương quang đại Bạc Cô Thị cho hắn, ông bảo phải một lòng hướng đạo đi lên vị trí cao nhất của cảnh giới Võ Thuật thiên hạ, trở thành một vị Chân Quân cao cao tại thượng…
Năm đó, ông đã đặt tất cả kỳ vọng vào hắn, đặt vị trí gia chủ cao cả lên trên người hắn!
Nhưng muốn lên tới cảnh giới cao nhất của võ thuật thì thất tình lục dục phải đoạn tuyệt, một lòng vô dục vô cầu hướng đạo mà đi.
Năm đó hắn là cả niềm kiêu ngạo của Bạc Cô Thị, nhưng cuối cùng khi hắn nhìn thấy Quân Diễm lần đầu tiên, liền nhất kiến chung tình với nàng, vì nàng hắn vứt bỏ cả tu đạo, vứt bỏ thân nhân, vứt bỏ tương lai Chân Quân cao thượng…
Hắn nhớ, năm đó bản thân phải dùng thời gian năm năm mới có thể lấy được tâm của Quân Diễm.
Hắn si mê nàng điên cuồng, một lòng chỉ vì tiểu nữ nhân mà phụ tẫn gia tộc, một lòng vì nàng đối nghịch với phụ thân…
Hắn còn nhớ năm đó, năm đó phụ thân đã dùng Bạc Băng Kiếm tự kết liễu trước mặt hắn, mắng hắn là nghịch tử trời đất bất dung, ông sẽ mãi mãi không tha thứ cho hắn, mãi mãi cũng không tha thứ cho hắn!
Cũng là năm đó, Quân Diễm sinh hạ Bất Nhiễm và hắn mỗi đêm đều mơ thấy cảnh tượng trước khi chết của phụ thân, khi ngủ cũng không được an giấc vì tiếng nghịch tử vẫn dai dẳng bên tai…
Hắn vì muốn tạ lỗi với phụ thân hắn, mà rời khỏi Bạc Cô Thị đến Thiên Minh Sơn, một lòng dạy dỗ Bất Nhiễm, muốn nàng thay hắn thực hiện di nguyện cuối cùng của phụ thân cũng như gia gia nàng.
Làm như vậy cũng bớt đi một phần hối lỗi với người phụ thân nuôi dưỡng mình trưởng thành trong suốt mấy chục năm qua…
Mẫu thân hắn sau khi sinh hắn ra không bao lâu thì qua đời, dù phụ thân không trách hắn, nhưng hắn biết vì hắn mẫu thân mới chết, nhiều năm hắn vẫn luôn ôm khư khư áy náy trong lòng, hắn thấy mình rất bất hiếu, hắn không những không phụng dưỡng phụ thân sống vui vẻ một đời, mà còn hại người vì nhi tử bất hiếu như mình mà thất vọng đến tự tử!
Hắn suốt một năm quỳ trước mộ phần của ông để xin lỗi và quỳ trước thiên địa lập lời thề với ông, là sẽ dạy dỗ Bất Nhiễm đi theo di nguyện của ông.
Bất Nhiễm thiên tư thông minh, là thiên tài trong võ học, thêm được hắn chỉ điểm nàng như hổ mọc thêm cánh, không qua bao nhiêu năm nàng thanh danh sẽ vang dội thiên hạ, một tuyệt thế thiên tài đã được lưu danh vào sử sách!