Ngoại Truyện: Bất Tuyệt Vô Song Cố Thoại (Nhị)
\”Đại ma đầu Vô Ngã Ngộ Thương – Huyết Bất Sát a, ta nghe nói hắn ái mộ Đại Thần, nhưng không biết vì sao hôm qua không thấy hắn đến.\” Một tên hán sĩ nhỏ giọng nói với ba người bên cạnh.
\”Nói gì thì nói, Đại Thần cùng Tuyết Nguyệt nữ hiệp mới là chân ái!\” Tên khởi xướng ôm mặt cảm khái.
\”Ta cũng thấy vậy…\”
\”Đúng, đúng…\”
Mọi người bên cạnh nghe vậy, đua nhau phụ họa khen ngợi hết lời.
\”Nhược Mẫn, hôm qua Đại Hội Võ Lâm không đến kịp, chúng ta cũng nên đi chúc mừng Bất Nhiễm Đại Thần cùng A Nguyệt…\” Một cái bàn cạnh cửa sổ, hai nữ nhân một tử y, một hắc y đang ngồi ăn uống, nữ tử hắc y nghe động tĩnh náo nhiệt xung quanh thì ngẩng đầu nói với người đối diện, khi nói đến Bất Nhiễm tiền bối không khỏi mang theo mấy phần cung kính.
\”Tốt.\” Lâm Luân Nhược Mẫn nghe nàng nói, không do dự liền gật đầu, dung nhan mỹ lệ tinh xảo mang theo nụ cười thoáng qua.
\”Nàng nên cười nhiều một chút.\” Hàn Cát Nhã yên lặng nhìn từng động tác nhỏ của người đối diện, khi thấy nàng trên mặt có ý cười, trái tim trong lồng ngực liền nhộn nhạo, cả người như có dòng điện chạy qua không khỏi có một chút tê dại, nàng chăm chú ngắm một lúc mới ôn nhu mở miệng.
Lâm Luân Nhược Mẫn nghe hơi có chút không hiểu, ngây cười nhìn Hàn Cát Nhã.
\”Nàng cười lên rất đẹp, cực kỳ động lòng người.\” Hàn Cát Nhã nhìn biểu cảm của nàng, một tay chống đầu nhìn nàng, một tay vươn tới phía trước xoa xoa mặt nàng, vẻ mặt cực kỳ trịnh trọng nói khẽ, nói xong thì nháy mắt một cái thật nhanh thu hồi tay về, trở lại bộ dáng nho nhã lễ độ.
\”Được, nếu ngươi thích, ta sẽ cười nhiều hơn.\” Lâm Luân Nhược Mẫn nhướng mày nhìn hành động của nàng, trong lòng không khỏi vui vẻ ấm áp, nàng mi cong cong nở một nụ cười nhìn Hàn Cát Nhã gật đầu, trên mặt từ lâu đã nhuộm một tầng mây đỏ ửng.
\”Ở đây nhiều người, nàng cười ít thôi.\” Hàn Cát Nhã thấy nụ cười phía trước vô cùng rực rỡ, đẹp đến làm người ta si mê điên đảo, như nhớ ra chuyện gì nàng liền quay ra sau, nhìn một đám nam nhân xung quanh đều nhìn muốn chảy nước dãi, nàng bất mãn cau mày đứng dậy che trước tầm mắt bọn hắn, ngồi vào bên cạnh ái nhân bĩu môi nói.
\”Lớn rồi, còn dở tính tình.\” Lâm Luân Nhược Mẫn đem đầu tựa lên vai nàng, bất đắc dĩ nói.
\”Nàng là của ta, ai cho bọn họ nhìn.\” Hàn Cát Nhã ôm thiên hạ vào lòng, quay đầu ra sau trừng mắt bọn nam nhân, ai oán nói.
Lâm Luân Nhược Mẫn lắc đầu không nói nữa, cả thân thể đều dựa lên người nàng, cảm thấy cái ôm quen thuộc này làm, trái tim nàng như được ủ giữa mùa đông vô cùng ấm áp.
\”Ai u, Hàn nữ hiệp thật đúng là không tốt gì cả, chúng ta chỉ mới nhìn Lâm Luân tiên tử một chút thôi mà nàng đã tỏ thái độ rồi!\” Tên công tử phe phẩy chiết phiến ngồi thưởng trà, cảm thấy ánh mắt đầy địch ý còn ẩn chứa cảnh cáo thì không khỏi rùng mình, thu hồi ánh mắt giả vờ phàn nàn.