Cửa sổ bùm một tiếng, Tiểu Phù sợ tới mức sốt ruột quay đầu lại, \”Sao gió bỗng nhiên đáng sợ như vậy.\”
Dung Ly còn đang sờ bút trúc, lòng bàn tay quét qua lông đầu bút, lông bút không quá mềm mại, thậm chí còn có chút thô ráp cứng cáp.
Tiểu Phù nghe ngoài cửa sổ kẽo kẹt rung động, như có thứ gì cạy song cửa sổ, chậm rãi đi qua, một bên nói: \”Trời lạnh thế này, chẳng lẽ có côn trùng gì khoan cửa sổ?\”
\”Gió thổi.\” Dung Ly quét đầu bút một cái, vuốt ve dấu khắc, lại nghi hoặc đọc một tiếng: \”Hoa Túc?\”
Lời nói chưa dứt, gió lạnh ngoài cửa sổ chợt dồn dập hơn, ngói trên mái hiên tựa như bị nhấc lên, sau đó đập xuống phanh một tiếng.
Dưới phòng rõ ràng đã có địa long, nhưng ở đây lại lạnh vô cùng, gió từ kẹt cửa sổ chui tiến vào, nhắm thẳng đến trong lòng ngực Dung Ly.
Dung Ly run run, vội vàng ôm chặt chăn gấm trên người, còn tưởng rằng Tiểu Phù mở cửa sổ ra, nhưng nghiêng đầu nhìn, cửa sổ vẫn đóng kín mít.
\”Cô nương, sao đột nhiên lạnh lên vậy, chẳng lẽ địa long đã tắt, nếu không ta kêu người đi xem thử?\” Tiểu Phù chu chu môi.
Dung Ly cảm thấy chuyện này có chút kỳ quặc, gió lạnh lúc nào tới không tốt, cố tình lại tới sau khi nàng đọc chữ khắc trên cây bút.
Tiểu Phù đi đến trước cửa chính, chợt nhớ chuyện quỷ ám, không khỏi dừng bước chân, \”Ta bảo Không Thanh đi nhìn xem, ta ở đây với cô nương.\”
Dung Ly chưa đáp lời, trong đáy mắt chỉ có cây bút, bút này thật sự không tầm thường, hai chữ kia như mê hoặc trái tim nàng, tạm thời không thể dời ánh mắt.
Nàng hơi nhíu mày, tim đập kinh hoàng, đâm vào lồng ngực khó chịu, hô hấp cũng trở nên không thoải mái.
Như để xác minh điều gì đó, Dung Ly đọc hai chữ này lên tiếng lần nữa ——
\”Hoa Túc.\”
Dứt lời, gió bên ngoài càng thêm ồn ào náo động thê lương bi ai, hơn cả nước mắt của trăm quỷ hợp lại.
Cây trong viện bị gió thổi đến uốn cong thành một đường, bóng cây như giương nanh múa vuốt, giống ma quỷ đi chơi đêm.
Trong lòng Dung Ly căng thẳng, lập tức cảm thấy đồ vật mà hòa thượng để lại cho nàng sợ không phải là thứ cứu mạng, mà là đòi mạng.
Tiểu Phù nói xong một lúc, thấy cô nương nhà mình không đáp, còn tưởng rằng cô nương mệt mỏi.
Ngoài phòng tiếng gió gào thét liên tục, tựa dã thú gào rít giận dữ, nghe khiến người hơi sởn gai óc.
Lần này Tiểu Phù nghe rõ Dung Ly đang nói gì, nàng ấy quay đầu nhìn, cô nương đâu có mệt mỏi, rõ ràng đang cau mày nhìn chằm chằm cây bút trong tay.
Nàng ấy sửng sốt chốc lát, đến gần cô nương, hơi cúi đầu nhìn theo ánh mắt Dung Ly, lúc này mới thấy trên cán bút khắc chữ, đang muốn đọc lên, hai chữ bị lòng bàn tay của cô nương che lại hoàn toàn.
Mặt mày Dung Ly ẩn chứa vẻ mệt mỏi, cảm xúc không kinh hoảng, bình tĩnh giấu cây bút dưới chăn gấm, làm Tiểu Phù không thể nhìn thấy chữ trên bút, đỡ phải nha đầu này lanh mồm lanh miệng đọc lên.